PV Thanh Niên đã có dịp quan sát quy trình tổ chức bữa ăn bán trú do công ty cung cấp suất ăn mang đến ở một trường tiểu học có gần 1.000 học sinh (HS) ăn bán trú/ngày ở P.Tân Định, TP.HCM. Để đảm bảo đủ lượng và chất cũng như an toàn vệ sinh thực phẩm, công tác giám sát của nhà trường rất nghiêm ngặt, chặt chẽ.
Để đảm bảo HS ăn ngon, ăn no, đủ chất thì ngay từ đầu nhà trường phải làm việc với bên cung cấp suất ăn, định lượng theo từng nhóm tuổi HS. Khi xe vận chuyển thực phẩm đến trường, phó hiệu trưởng phụ trách bán trú, nhân viên y tế của trường cùng bảo mẫu các lớp có mặt để kiểm tra, giám sát.
Sau bước kiểm tra thực phẩm bằng cảm quan, lưu mẫu thực phẩm, nhân viên bảo mẫu cầm giấy in thông số bữa ăn bán trú của lớp để cân đối chứng với đơn vị cung cấp suất ăn. Chỉ khi số lượng trùng khớp, nhân viên bảo mẫu mới ký nhận hàng. Nhà cung cấp cũng không được chia sẵn theo từng khay mà sẽ giao các hộp lớn đựng cơm, canh, đồ mặn về từng lớp.
Những bữa HS ăn món nước như phở, bánh canh, các phần nước dùng nhà cung cấp giao tới sẽ được chuyển tới phòng giáo dục dinh dưỡng của trường để hâm nóng trước khi chia về các lớp.
Tại trường, luôn có 2 người cùng ăn suất bán trú với HS: Một là nhân viên y tế, ăn trước HS 30 phút để đánh giá độ an toàn, cảm nhận màu, mùi vị thức ăn và người thứ hai là hiệu trưởng, ăn sau các em để đánh giá khẩu phần ăn, chất lượng bữa ăn có cần điều chỉnh hay không…
Hằng năm, trường tiểu học nêu trên đều tổ chức các đợt ban giám hiệu, ban đại diện cha mẹ HS đến kiểm tra định kỳ, đột xuất tại đơn vị cung cấp suất ăn. Trường cũng mời cha mẹ HS đến ăn cơm trưa cùng con, đánh giá bữa ăn bán trú…
Dù làm đủ quy trình như vậy, song hiệu trưởng trường tiểu học này cho biết bản thân vẫn cảm thấy áp lực khi tổ chức bữa ăn bán trú cho HS. “Vấn đề chúng tôi lo nhất hiện nay là vệ sinh an toàn thực phẩm. Thực tế cho thấy nhiều trường hợp bị phanh phui nhưng khi các đoàn kiểm tra tới thì công ty vẫn có đầy đủ giấy chứng nhận an toàn thực phẩm. Kể cả trường có bếp ăn đặt tại trường, thực phẩm đầu vào luôn được đính kèm đầy đủ giấy tờ an toàn pháp lý, nhưng đến khi bị cơ quan chức năng phanh phui thì hóa ra thực phẩm có vấn đề. Do đó nhà trường chỉ biết thường xuyên nhắc nhở đối tác việc đạo đức kinh doanh nên đặt lên hàng đầu”, vị hiệu trưởng cho hay.
Hồi cuối tháng 1.2026, tại TP.HCM xảy ra vụ công ty cung cấp suất ăn cho hàng loạt trường học vướng nghi vấn dùng thực phẩm không rõ nguồn gốc. Nhiều trường phải tạm dừng tổ chức bữa ăn bán trú, sau đó đã đổi nhà cung cấp suất ăn.
Khi đó, hiệu trưởng một trường có hơn 1.100 HS ăn bán trú mỗi ngày (do công ty cung cấp suất ăn) ở khu vực P.Tân Hưng, TP.HCM, cho biết nhà trường luôn làm việc minh bạch, công khai mời thầu, tổ chức cho phụ huynh khảo sát, lập tổ kiểm tra gồm đại diện nhà trường và phụ huynh; mỗi ngày phụ huynh đều tham gia kiểm tra thực tế, ăn thử… Trường cũng làm đầy đủ biên bản, quay video quá trình từ lúc nhận suất ăn tới khi kết thúc bữa ăn, công khai với nhóm phụ huynh, khảo sát định kỳ công ty… Tuy nhiên, vị hiệu trưởng cũng thừa nhận nếu công ty đã cố ý làm ăn gian dối thì rất khó phát hiện nguồn gốc thực phẩm.
Ông Phan Thanh Phải, Hiệu trưởng Trường tiểu học Phú Hữu, P.Long Trường, TP.HCM (có hơn 650 HS ăn bán trú mỗi ngày), cho biết nhà trường đặt suất ăn từ công ty cung cấp có đầy đủ giấy tờ, hồ sơ, pháp lý. Nhà trường và công ty đều thực hiện việc giám sát, kiểm tra, lưu mẫu, đảm bảo các bước theo quy trình tổ chức bữa ăn bán trú do Bộ GD-ĐT, Bộ Y tế, Sở GD-ĐT TP.HCM phổ biến. Đồng thời, trường cũng tổ chức đoàn kiểm tra đột xuất công ty cung cấp suất ăn. Ngoài ra, còn có đoàn kiểm tra, đoàn làm việc của UBND phường kiểm tra định kỳ, đột xuất hoạt động tổ chức bữa ăn bán trú tại trường.
Song ông Phải chia sẻ ngày nào ông cũng phải chờ đợi đến 21 – 22 giờ, khi không có gì bất thường ở trường mới có thể ngủ ngon. “Trong các buổi làm việc, chúng tôi đều trao đổi và nhắc nhở công ty suất ăn phải làm đúng quy định pháp luật và đạo đức, lương tâm”, ông Phải cho biết.
Trường tiểu học Phú Hữu đang xây dựng bếp ăn trong khu vực trường, có thể từ năm học sau sẽ chế biến suất ăn tại chỗ cho HS. Theo ông Phải, đây cũng là một giải pháp để nhà trường quản lý, siết chặt hơn nữa đầu vào thực phẩm, đồng thời thuận tiện cho quá trình kiểm tra thường xuyên, đột xuất của phụ huynh.
Buổi tiếp phẩm đầu vào bếp ăn tại Trường tiểu học Hiệp Tân, P.Phú Thạnh, TP.HCM, lúc sáng sớm thường có sự tham gia của ban giám hiệu, nhân viên y tế trường học và phụ huynh. Các phụ huynh được giám sát chất lượng thịt, tôm, cá, trứng, rau củ, gạo, gia vị… do nhà cung cấp mang tới; nhận xét cảm quan, chụp lại tem mác, mã QR, nguồn gốc xuất xứ.
Trường cũng công bố lịch để phụ huynh đăng ký tham gia các buổi kiểm tra như tới trường xem quy trình chế biến món ăn, ra suất ăn, đưa suất ăn tới từng phòng học. Khi có ý kiến của phụ huynh, nhà trường tiếp thu để cải thiện.
Ông Ngọc Thạch, có con học tại Trường tiểu học Hiệp Tân, cho biết con ông thích ăn cơm ở trường vì hợp khẩu vị. Con lớn của ông Thạch cũng từng học ở đây. Theo ông, điều phụ huynh quan tâm nhất là bữa ăn phải được làm từ nguyên liệu sạch, an toàn.
Ông Thạch cho biết ông hoan nghênh những công ty, nhà bếp dùng thịt “nóng” để nấu ăn cho trẻ, không dùng hàng đông lạnh và hàng không rõ nguồn gốc. “Để làm được điều này thì nhà trường phải chọn lựa nhà cung cấp uy tín, giám sát kỹ lưỡng. Người chế biến đồ ăn, nhà cung cấp thực phẩm cho HS phải đặt cái tâm, đạo đức của mình vào đó”, ông Thạch bày tỏ. “Ngon hay dở thì còn do khẩu vị, ít hay nhiều cũng do thói quen ăn uống, song thức ăn phải sạch, vì sức khỏe lâu dài, tương lai của HS”, ông nói thêm.
“Thời gian qua tôi nghe thông tin ở nhiều địa phương thực phẩm bẩn bị “hô biến” vào suất ăn trường học. Đó là những “con sâu làm rầu nồi canh”, ảnh hưởng tới uy tín của những công ty làm ăn chân chính, có đạo đức. Họ đi ngược lại đạo đức kinh doanh thì cũng không tồn tại được lâu. Theo tôi, cần phải làm sao để nâng cao ý thức, đạo đức kinh doanh của những người làm trong lĩnh vực này. Bởi nếu họ không có lương tâm, đạo đức thì rất nguy hiểm, vì lúc nào kiểm tra thì họ làm kỹ lưỡng, còn không thì sẽ lại vi phạm”, ông Thạch chia sẻ.
Kết quả môn ngữ văn trong kỳ thi tốt nghiệp THPT giai đoạn 2021–2025 cho thấy Hải Phòng và Hà Nội duy trì điểm khá cao, Huế tăng rõ rệt, TP.HCM và Cần Thơ biến động mạnh, trong khi Đà Nẵng thuộc nhóm cuối.
Kết quả đối sánh môn ngữ văn 6 thành phố trước sáp nhập
Trong nhiều năm, đánh giá chất lượng giáo dục Việt Nam chủ yếu dựa vào đối sánh kết quả thi THPT giữa các địa phương với so sánh chung toàn quốc. Cách làm này thiếu công bằng vì điều kiện kinh tế – xã hội, đầu vào học sinh rất khác nhau. Trong bối cảnh đó, đối sánh nhóm trở thành cách tiếp cận phù hợp. Đối sánh nhóm là so sánh kết quả học tập, thi cử giữa các đơn vị tương đồng về điều kiện. Chẳng hạn, với 6 thành phố trực thuộc T.Ư trước và sau khi sáp nhập.
Xét điểm trung bình môn ngữ văn giai đoạn 2021–2025, Hải Phòng dẫn đầu với hơn 7,44 điểm, tiếp đến là Hà Nội trên 7,14 điểm, đều cao hơn mức trung bình của nhóm khoảng 6,75 điểm. Hai địa phương này duy trì chất lượng khá ổn định. Huế đạt mức trung bình, có xu hướng cải thiện trong các năm 2024–2025 gần đây rõ rệt hơn.
Ngược lại, TP.HCM và Cần Thơ thuộc nhóm trung bình thấp, điểm số không quá yếu nhưng thứ hạng biến động mạnh. Đáng chú ý, Sóc Trăng có điểm ngữ văn cao hơn Cần Thơ và Hậu Giang. Điều này phản ánh đặc trưng đô thị lớn, nơi thí sinh đông, phân hóa cao và nhiều học sinh không đặt nặng kỳ thi tốt nghiệp THPT.
Riêng Đà Nẵng (cũ), điểm trung bình 5 năm chỉ hơn 6 điểm, thấp nhất; thứ hạng hầu như luôn nằm ở nhóm cuối của cả nước, và năm 2025 rơi xuống vị trí 63/63.
Để đảm bảo tính so sánh tương đồng, giá trị trung bình của nhóm được xác định bằng trung bình cộng điểm trung bình môn ngữ văn của 12 địa phương theo từng năm; trong khi đó, trung bình cả nước được tính bằng trung bình cộng điểm trung bình của 63 tỉnh, thành. Dữ liệu điểm thi và thứ hạng môn ngữ văn 12 địa phương thể hiện ở bảng sau.
Bức tranh điểm trung bình và xếp hạng môn ngữ văn năm 2025 của 6 thành phố trực thuộc T.Ư sau sáp nhập cho thấy sự phân hóa khá rõ.
Hà Nội giữ vị trí cao với 7,62 điểm, xếp 3/34, nhờ không thay đổi địa giới, bảo đảm sự ổn định về đội ngũ và cách đánh giá. Cần Thơ sau khi sáp nhập Hậu Giang và Sóc Trăng đạt 7,23 điểm, xếp 5/34; Huế với điểm trung bình 7,18 điểm, xếp 7/34, vẫn phát huy truyền thống dạy – học ngữ văn.
TP.HCM sáp nhập Bình Dương và Bà Rịa – Vũng Tàu đạt 7,07 điểm, xếp 9/34; Hải Phòng sáp nhập Hải Dương đạt 7,03 điểm, xếp 10/34.
Riêng Đà Nẵng sau khi sáp nhập với Quảng Nam chỉ đạt 6,26 điểm, xếp 33/34. Kết quả này vừa phản ánh sự chênh lệch vùng miền, vừa gợi lại tranh luận về cách chấm ngữ văn ở Đà Nẵng vốn được cho là nghiêm và chặt.
Một trong những nguyên nhân cốt lõi khiến chất lượng ngữ văn ở các thành phố không cao nằm ở sự thay đổi trong việc ưu tiên trong học tập. Trong nhiều năm, các đô thị lớn tập trung mạnh vào ngành nghề STEM, công nghệ, ngoại ngữ, kỹ năng số và hội nhập quốc tế. Đây là lựa chọn hợp lý trong bối cảnh phát triển kinh tế tri thức, kinh tế số nhưng hệ quả không mong muốn là ngữ văn dần bị đẩy xuống vị trí thứ yếu.
Với không ít học sinh thành phố, ngữ văn trở thành môn chỉ cần "đủ điểm tốt nghiệp", không phải môn quyết định tương lai. Khi động lực học tập không cao, kết quả trung bình khó có thể bứt phá, đặc biệt trong một kỳ thi ngày càng coi trọng năng lực đọc hiểu và nghị luận xã hội, thể hiện ý kiến cá nhân về một vấn đề nào đó.
Với trường hợp Đà Nẵng, thành phố này không chỉ được biết đến với sự quan tâm cho giáo dục mà còn nổi bật bởi văn hóa thi cử nghiêm túc, kỷ cương. Tuy nhiên, điểm thi môn ngữ văn thấp gần đây làm dấy lên nhiều tranh luận. Một số ý kiến cho rằng cách chấm thi còn chặt, thiên về "ý chuẩn", ít linh hoạt với bài viết sáng tạo. Ý kiến khác lại nhìn nhận học sinh chưa đầu tư đúng mức cho môn văn khi xu hướng lựa chọn các ngành STEM ngày càng mạnh.
Những nhận định này cần được nhìn nhận thận trọng nhưng có cơ sở. Đà Nẵng vốn đề cao sự chuẩn mực, rõ ràng trong quản lý – điều phù hợp với các lĩnh vực khoa học, công nghệ. Nhưng với ngữ văn, môn học đòi hỏi tư duy mở và cá tính, cách chấm quá khuôn mẫu có thể khiến những bài viết sáng tạo bị đánh giá thấp.
Từ năm 2025, khi đề thi ngữ văn không còn bám sách giáo khoa, tăng yêu cầu đọc hiểu và bày tỏ chính kiến, hạn chế này càng bộc lộ rõ. Chấm mở không đồng nghĩa với chấm dễ, mà đòi hỏi bản lĩnh nghề nghiệp và sự đổi mới tư duy của giáo viên.
Cũng cần nhấn mạnh rằng điểm thi thấp không đồng nghĩa học sinh Đà Nẵng yếu. Đây là địa phương có tỷ lệ học sinh theo học chương trình chất lượng cao, quốc tế khá lớn, nên ít tập trung vào bài thi ngữ văn theo chuẩn quốc gia. Dù vậy, trong bối cảnh hội nhập, năng lực ngôn ngữ và viết vẫn là nền tảng quan trọng cho học tập và phát triển lâu dài.
Trong khi đó, Hà Nội và Hải Phòng, cũng là những đô thị lớn, nhưng vẫn duy trì được chất lượng ngữ văn khá ổn định.
Huế là ví dụ điển hình cho sự trở lại của "văn hóa học văn". Khi đề thi chuyển sang đánh giá năng lực đọc hiểu, Huế – với truyền thống nhân văn và chiều sâu văn hóa – đã cải thiện thứ hạng rõ rệt năm 2024, 2025. Điều này cho thấy đề thi mới không bất lợi cho đô thị, mà bất lợi cho nơi chưa coi trọng năng lực ngôn ngữ đúng mức.
Để nâng cao chất lượng môn ngữ văn, các thành phố cần thay đổi từ gốc, chứ không chỉ điều chỉnh kỹ thuật ôn thi hay chấm thi.
Trước hết, cần khẳng định ngữ văn là môn học công cụ, nền tảng cho tư duy phản biện, giao tiếp, hợp tác và sáng tạo – những năng lực cốt lõi của công dân toàn cầu. Ngữ văn không đối lập với STEM mà là môi trường để STEM vận hành hiệu quả. Ngữ văn cùng với toán là 2 trụ cột chính trong các tổ hợp tuyển sinh ĐH.
Thứ hai, cần đổi mới cách dạy theo hướng phát triển năng lực đọc – viết – nói – nghe, gắn với các vấn đề đương đại, liên ngành, toàn cầu. Học sinh phải được tranh luận, phản biện, trình bày chính kiến, thay vì chỉ học thuộc văn mẫu và phân tích tác phẩm.
Thứ ba, đổi mới cách chấm và đánh giá. Chấp nhận sự khác biệt có lý lẽ, khuyến khích lập luận độc lập, coi trọng cách diễn đạt sáng tạo. Đây là khâu khó nhất nhưng quyết định thành công của đề thi mở. Riêng Đà Nẵng, giải pháp then chốt là chuyển từ kỷ cương cứng sang kỷ cương mềm trong môn ngữ văn. Nghiêm túc không đồng nghĩa với khép chặt. Thành phố cần đầu tư bồi dưỡng giáo viên ngữ văn theo hướng giáo dục ngôn ngữ hiện đại, giúp họ tự tin đánh giá bài viết sáng tạo mà vẫn công bằng.
Cùng đó, đưa ngữ văn trở lại đúng vị thế trong chiến lược phát triển nguồn nhân lực: coi năng lực diễn đạt, thuyết phục, phản biện là kỹ năng sống còn của công dân toàn cầu và trái tim bản sắc dân tộc Việt Nam.
Tại hội thảo, bà Helle Buchhave, trưởng nhóm toàn cầu về giới của World Bank, cho biết thiếu dịch vụ chăm sóc trẻ đang trở thành một trong những rào cản lớn khiến lao động nữ khó quay lại làm việc tại các khu công nghiệp sau khi sinh con.
Theo nghiên cứu trong khuôn khổ Chương trình đối tác chiến lược Ngân hàng Thế giới - Úc, phụ nữ hiện chiếm khoảng 58% lực lượng lao động trong khu công nghiệp.
Tuy nhiên việc sinh con làm giảm khả năng phụ nữ có việc làm hưởng lương khoảng 8,1 điểm phần trăm, đồng thời thu nhập bình quân đầu người của hộ gia đình có thể giảm tới 27%.
Khảo sát cũng cho thấy nhu cầu gửi trẻ tại các khu công nghiệp rất lớn nhưng chưa được đáp ứng đầy đủ, đặc biệt đối với nhóm trẻ dưới 3 tuổi.
Hiện có gần 560.000 trẻ em dưới 6 tuổi là con của công nhân khu công nghiệp, song khả năng tiếp cận các cơ sở mầm non công lập còn hạn chế, nhất là với con em lao động nhập cư.
Chi phí gửi trẻ cũng là rào cản lớn khi khoảng 42% gia đình thu nhập thấp không sử dụng dịch vụ giữ trẻ vì giá cao, trong khi mức hỗ trợ hiện nay khoảng 160.000 đồng mỗi tháng được cho là chưa đủ.
Báo cáo cũng cho thấy đầu tư vào dịch vụ chăm sóc trẻ không chỉ mang ý nghĩa an sinh xã hội mà còn mang lại lợi ích kinh tế đáng kể.
GS.TS Lê Anh Vinh, Viện trưởng Viện Khoa học giáo dục Việt Nam, thông tin thời gian qua, Đảng và Nhà nước đã ban hành nhiều chính sách quan trọng đối với giáo dục mầm non.
Chiến lược phát triển giáo dục đến năm 2030 đặt mục tiêu mở rộng phổ cập giáo dục cho trẻ từ 3 tuổi, tăng tỉ lệ trẻ đến trường và nâng cao chất lượng giáo dục tại các địa bàn khó khăn, khu công nghiệp.
Năm 2026, ngành giáo dục bắt đầu triển khai thí điểm chương trình giáo dục mầm non mới với nhiều điểm đổi mới theo hướng tiếp cận năng lực, liên thông với Chương trình giáo dục phổ thông 2018 và chú trọng phát triển kỹ năng xã hội cho trẻ.
Chương trình khung cũng được xây dựng theo hướng tăng quyền chủ động cho địa phương, phù hợp với điều kiện từng cơ sở.
Tuy nhiên theo ông Vinh, tại các đô thị đông dân và khu công nghiệp có tỉ lệ di cư lớn vẫn còn nhiều thách thức trong việc bảo đảm cơ hội tiếp cận giáo dục mầm non cho trẻ.
Hội thảo cũng đưa ra các giải pháp tăng đầu tư cho dịch vụ chăm sóc trẻ, hỗ trợ các nhóm lớp mầm non độc lập và thúc đẩy sự tham gia của khu vực tư nhân nhằm đáp ứng nhu cầu gửi trẻ ngày càng lớn tại các khu công nghiệp.
Ngày 7.4, Trường đại học Y dược Cần Thơ cho biết, vừa công bố thông tin tuyển sinh năm 2026 với 2.854 chỉ tiêu; trong đó 2.460 hệ chính quy, 394 chỉ tiêu hệ liên thông và văn bằng 2.
Trường tiếp tục duy trì 14 ngành đào tạo chính quy, trong đó ngành y khoa chiếm số lượng lớn nhất với 1.030 chỉ tiêu, theo sau là dược học với 200 chỉ tiêu và răng hàm mặt với 170 chỉ tiêu. Đối tượng tuyển sinh gồm thí sinh đã tốt nghiệp trung học phổ thông, đảm bảo các tiêu chuẩn về sức khỏe cũng như thí sinh người nước ngoài có nguyện vọng theo học tại môi trường giáo dục y tế hàng đầu khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Nhà trường áp dụng 5 phương thức xét tuyển đại học. Cụ thể như sau:
Bên cạnh hệ chính quy, Trường đại học Y dược Cần Thơ còn tuyển sinh hệ liên thông và văn bằng 2 với tổng số 394 chỉ tiêu cho 10 ngành đào tạo như y khoa, y học cổ truyền, dược học và điều dưỡng, hộ sinh... Thí sinh dự tuyển hệ liên thông có thể lựa chọn nhiều phương thức linh hoạt như xét kết quả thi tốt nghiệp, thi bổ trợ kết hợp học bạ lớp 12, hoặc xét kết quả học tập bậc trung cấp và cao đẳng… Đặc biệt, chương trình văn bằng 2 ngành dược học và y học dự phòng sẽ ưu tiên xét tuyển dựa trên điểm trung bình tích lũy toàn khóa của bậc đại học đã tốt nghiệp.
Mức học phí dự kiến cho năm học 2026 tại Trường đại học Y dược Cần Thơ có sự phân hóa theo từng ngành học và hệ đào tạo. Đối với sinh viên đại học chính quy, học phí dao động từ khoảng 50,1 triệu đồng đến 71,05 triệu đồng mỗi năm, trong đó hai ngành y khoa và dược học có mức thu cao nhất.
Đối với hệ liên thông và văn bằng 2, học phí dự kiến cao hơn, nằm trong khoảng từ 60,1 triệu đồng đến 85,26 triệu đồng mỗi năm tùy theo chuyên ngành.