Nguyễn Văn Hưng, 55 tuổi, cựu Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty TNHH MTVNam Triệu và Nguyễn Ngọc Tính, 38 tuổi, cựu Thủ quỹ Xí nghiệp X30 của công ty này, vừa bị VKSND Tối cao truy tố tội Tham ô tài sản và Lợi dụng chức vụ quyền hạn trong khi thi hành công vụ.
Cùng vụ án, Lê Tiến Quý, 48 tuổi, cựu Giám đốc Xí nghiệp X30 bị truy tố tội Tham ô tài sản. 14 bị cáo còn lại, gồm cấp dưới của ông này và một số chủ cơ sở kinh doanh, bị truy tố một trong hai tội trên.
Công ty Nam Triệu là doanh nghiệp do Nhà nước làm chủ sở hữu thuộc Cục Công nghiệp An ninh, Bộ Công an, ngành nghề kinh doanh gồm đóng tàu, thuyền, sản xuất biển ôtô, xe máy, biển báo giao thông, kinh doanh một số sản phẩm phục vụ ngành Công an. Xí nghiệp X30là đơn vị trực thuộc Công ty Nam Triệu.
VKS cáo buộc, năm 2018-2024, Hưng và Quý được giao thực hiện các hợp đồng kinh tế để sản xuất các sản phẩm chuyên dụng của ngành công an. Nhưng hai bị can không tổ chức sản xuất theo quy định mà thuê đơn vị bên ngoài gia công, sau đó hợp thức bằng các hợp đồng kinh tế mua bán vật tư, nâng khống giá trị, chi phí sản xuất.
Ngoài ra họ còn bị xác định sử dụng đất an ninh để hợp tác, liên doanh, liên kết, cho thuê làm nhà xưởng, kho bãi nhưng không kê khai, hạch toán trên sổ sách kế toán nhằm tạo nguồn tiền “chênh lệch” trái luật. Hành vi này gây thiệt hại cho doanh nghiệp nhà nước này, tổng 23,8 tỷ đồng.
Tham ô từ tay nắm cửa, thùng sơn, đến giá đỡ súng
Trong thời gian còn làm giám đốc Xí nghiệp X30, 2018-2020, Hưng bị cáo buộc có gian lận, tham ô khi thực hiện các hợp đồng sản xuất hàng hóa cho Cục Trang bị và Kho vận – Bộ Công an; chỉ đạo thủ quỹ, kế toán nâng khống giá trị vật tư, hợp thức hồ sơ, chứng từ để rút tiền.
Cụ thể, khi được Cục Trang bị và Kho vận Bộ Công an đặt hàng sản xuất tủ vũ khí, dù cơ sở cung cấp tay nắm tủ chỉ báo giá 5.100 đồng/bộ, Hưng đã chỉ đạo nâng gấp gần 4 lần (lên 19.00 đồng/bộ) để ăn chênh lệch, bỏ ngoài sổ sách kế toán.
Tương tự, khi được đặt hàng tủ hồ sơ nghiệp vụ, cần sơn, thép tấm, gỗ… Hưng đều bảo cấp dưới liên hệ cơ sở ngoài để thỏa thuận giá cả chênh lên, đồng thời làm thủ tục trả tiền trước. Nhưng khi lấy vật tư, Hưng nại ra nhiều lý do để lấy ít hơn và yêu cầu họ trả lại tiền nhưng không điều chỉnh lại hợp đồng.
Ví dụ, tháng 2/2021, khi ký hợp đồng mua 161 tấn thép tấm để sản xuất tủ cho Cục Trang bị và Kho vận Bộ Công an, Hưng chỉ đạo nhân viên trả luôn tiền cho bên cung cấp, hơn 3,8 tỷ đồng.
Nhưng khi họ giao hàng, Hưng lấy lý do thép không đúng kích thước để từ chối nhận lô hàng cuối (hơn 28 tấn) và đòi lại tiền.
Với sơn dùng để sơn tủ, Hưng dùng thủ đoạn tương tự, ký hợp đồng mua 8,6 tấn sơn và 360 lít dung môi, nhưng chỉ nhận 5,3 tấn sơn và 200 lít dung môi, sau đó yêu cầu họ trả lại tiền với số hàng chưa nhận.
Với bộ giá đỡ súng, Hưng thể hiện trong hợp đồng là mua gỗ đắt tiền, đơn giá 3,3 triệu đồng/bộ. Nhưng khi nhận gỗ, Hưng lại dặn bên cung cấp chỉ giao loại rẻ hơn, giá 2,8 triệu, rồi bắt họ trả lại cho mình tiền chênh.
Thậm chí tem dán cánh tủ có đơn giá chỉ 9.500 đồng/chiếc, cũng bị Hưng tham ô với cùng thủ đoạn. Số tiền tham ô trong giai đoạn Hưng làm giám đốc Xí nghiệp X30, được xác định gần 1,9 tỷ đồng.
Năm 2021, khi được lên chức Tổng giám đốc Công ty Nam Triệu, “đường tham ô” của Hưng tiếp tục với những hợp đồng lớn hơn: sản xuất rào cơ động và ghế thẩm vấn cho Cục Trang bị và Kho vận – Bộ Công an.
Xí nghiệp X30 khi này đã thuộc điều hành của người kế nhiệm là bị can Quý. Hưng biết Xí nghiệp X30 không có máy móc, phương tiện và nhân lực để trực tiếp sản xuất mà phải thuê đơn vị ngoài song vẫn trao đổi và yêu cầu nếu Quý muốn được giao sản xuất lô hơn 3.000 ghế thẩm vấn thì phải nâng khống chi phí sản xuất. Cụ thể, tăng từ 15,8 lên khoảng 19 triệu đồng/chiếc để rút tiền “chênh lệch” đưa Hưng.
Quý đồng ý và thực hiện theo chỉ đạo của Hưng, tìm kiếm đối tác ký hợp đồng gia công sản phẩm, mua bán vật tư.
Quý cũng bị cáo buộc chỉ đạo nhân viên xây dựng phương án kinh doanh “giả” để nâng giá trị của mỗi ghế thẩm vấn lên 19 triệu đồng.
Để che giấu việc thuê cơ sở ngoài sản xuất hộ, Quý chỉ đạo cấp dưới bịa ra 32 công nhân sản xuất và lập hồ sơ thanh toán lương sản xuất ghế cho họ với giá 850.000 đồng/chiếc, tổng hơn 2,6 tỷ đồng.
VKS xác định riêng phi vụ làm ghế, các bị cáo đã chiếm đoạt 17 tỷ đồng, trong đó riêng Hưng được hưởng 7,1 tỷ đồng, Quý hưởng 9,6 tỷ đồng…
Tương tự khi sản xuất 1.000 hàng rào cơ động, chi phí cho mỗi hàng rào 4 triệu đồng đã bị nâng lên 5,2 triệu đồng, dẫn tới số tiền chênh lệch là một tỷ đồng. Toàn bộ được Quý chuyển cho phó phòng kế hoạch của công ty Nam Triệu, theo chỉ đạo của Hưng để chi “ngoại giao, quan hệ”.
Ngoài ra, năm 2018 đến 2022, Công ty Nam Triệu có được một số nguồn thu từ việc cho thuê đất, thanh lý thép tấm và nhôm sản xuất biển số xe… nhưng không hạch toán trên hệ thống sổ sách kế toán, gây thiệt hại cho nhà nước 4,4 tỷ đồng.
Quá trình điều tra các bị can, người có liên quan nộp tiền khắc phục hậu quả hơn 10 tỷ đồng. Riêng Hưng đã nộp 4,5 tỷ đồng, Quý mới nộp lại hơn 400 triệu.
Vụ án sẽ được TAND Hà Nội xét xử trong thời gian tới.
Ngày 7-4, Tòa án nhân dân tỉnh Hà Tĩnh tiếp tục phiên xét xử 117 bị cáo trong đường dây tội phạm lừa đảo xuyên biên giới từng bị các lực lượng chức năng triệt xóa vào tháng 8-2024. Dự kiến phiên tòa sẽ diễn ra trong 10 ngày (từ ngày 6 đến 16-4).
Theo cáo trạng, A Hào và Cận (là người Trung Quốc, không rõ thông tin, lai lịch) thuê hai căn phòng 304 và 403 tại tòa nhà cao tầng thuộc Đặc khu kinh tế Tam Giác Vàng (tỉnh Bò Kẹo, Lào) hoạt động như một công ty, sau đó tuyển dụng các nhân viên là người Việt Nam để vận hành đường dây lừa đảo trực tuyến thông qua mô hình đầu tư khách sạn "ảo" nhằm chiếm đoạt tài sản.
Các nhân viên khi vào đường dây này sẽ được phân công làm một trong số các nhiệm vụ như: nhân viên quản lý chung; nhân viên phiên dịch; nhân viên chăm sóc khách hàng (hậu đài); các tổ trưởng quản lý; hướng dẫn, đào tạo các nhân viên "sale" (người liên hệ trực tiếp với bị hại).
Đơn cử, tại phòng 304, Hoàng Thùy Linh (bị can đang bỏ trốn) được giao nhiệm vụ quản lý, Hoàng Bích Ngọc (32 tuổi, ngụ Hải Phòng) và Lê Thiên Hóa (34 tuổi, ngụ tại Đắk Lắk) làm nhân viên chăm sóc khách hàng (hậu đài).
Tại phòng 403, Vũ Khắc Bảo Chung (36 tuổi, ngụ Hải Phòng) và Ngô Tuấn Anh (36 tuổi, ngụ Hải Phòng) được giao nhiệm vụ quản lý. Vi Quỳnh Trang (30 tuổi, ngụ tại Nghệ An) là người phiên dịch và cùng tham gia quản lý. Ninh Thị Kim Oanh (35 tuổi, ngụ tại Nam Định) và Ninh Thị Liễu (37 tuổi, ngụ Ninh Bình) làm nhân viên chăm sóc khách hàng (hậu đài) tham gia chỉ đạo các nhân viên “sale”.
Kịch bản lừa đảo của đường dây này là lập các tài khoản Facebook mạo danh những người thành công, giàu có, doanh nhân thành đạt, thường xuyên đăng tải các hình ảnh ăn chơi, du lịch… để kết bạn, làm quen.
Từ đó từng bước tạo dựng được mối quan hệ tình cảm với bị hại là người ở Việt Nam (chủ yếu là phụ nữ) thông qua các cuộc nói chuyện, tâm sự, chia sẻ.
Sau khi đã tạo được lòng tin, chúng sẽ lôi kéo, rủ rê lừa bị hại đầu tư kinh doanh trên mạng thông qua website kinh doanh khách sạn "ảo" mang tên "OYO" (địa chỉ: https //hotel-oyo.cc) để hưởng lợi nhuận với tỉ lệ phần trăm hoa hồng cao.
Với những “người quản lý”, họ có nhiệm vụ quản lý các tổ lừa đảo về giờ giấc, thời gian làm việc, quân số. Kiểm tra nếu có nhân viên “sale” làm việc riêng trong giờ làm, ngủ gật, đi làm muộn thì nhắc nhở, chấn chỉnh.
Nếu có nhân viên “sale” mới tuyển vào thì người quản lý hướng dẫn và gửi các tài liệu bằng giấy để nhân viên “sale” mới đọc kỹ cách thức lừa đảo người Việt Nam.
Nhóm “tổ trưởng” với trách nhiệm khi nào có khách hàng mới sẽ thông báo lên nhóm các thông tin: tên Facebook, số điện thoại, tình trạng hôn nhân, công việc, thu nhập, đã vào app (trang mạng OYO theo địa chỉ truy cập) hay chưa, sau đó người phiên dịch sẽ nhập máy tính để A Hào quản lý chung và theo dõi, đôn đốc.
Nhóm “nội quy công ty” có nhiệm vụ thông báo những ai đi muộn, ngủ gật, không đeo thẻ, ngồi làm việc không nghiêm túc bị phạt.
Nhóm người chăm sóc khách hàng (hậu đài) được phân công nhiệm vụ trực trang web chăm sóc khách hàng, tương tác với bị hại trên trang web này; trao đổi, hướng dẫn và cung cấp cho bị hại tài khoản ngân hàng để người bị hại chuyển tiền…
Người phiên dịch có nhiệm vụ khi người chủ (người Trung Quốc) có thông báo gì, người phiên dịch sẽ phiên dịch từ tiếng Trung Quốc sang tiếng Việt cho các thành viên trong nhóm biết để thực hiện theo nội dung chỉ đạo. Đồng thời, người phiên dịch còn tham gia nhiệm vụ quản lý.
Các nhân viên “sale” được phân công nhiệm vụ trực tiếp lập và sử dụng các tài khoản Facebook ảo, đóng giả là người thành đạt, doanh nhân... để kết bạn, làm quen, lấy lòng tin và hướng dẫn bị hại đăng ký ứng dụng OYO, cách chuyển tiền đầu tư.
Khi bị hại muốn rút tiền, nhân viên “sale” sẽ đề xuất với “tổ trưởng” phương án xử lý cho người bị hại rút tiền nhằm tiếp tục dụ dỗ hoặc "giết khách" để chiếm đoạt tiền.
Trong quá trình thực hiện hành vi lừa đảo, A Hào và Cận trả tiền công cho nhóm quản lý từ 5.500 - 7.000 nhân dân tệ/tháng, nhóm chăm sóc khách hàng (hậu đài) dao động từ 6.000 - 7.000 nhân dân tệ/tháng, người phiên dịch 8.000 nhân dân tệ/tháng, nhóm tổ trưởng và nhân viên “sale” được trả công khoảng 5.000 nhân dân tệ/tháng.
Kết quả điều tra của công an trong khoảng thời gian từ tháng 12-2023 đến ngày 1-8-2024, 111 bị can trong đường dây này đã thực hiện hành vi lừa đảo chiếm đoạt tổng số hơn 23,5 tỉ đồng của 190 bị hại.
Lê Ngọc Sơn (32 tuổi), Võ Hữu Hải (32 tuổi), Lê Đức Tài (32 tuổi), Lương Đình Việt (30 tuổi), Nguyễn Duy Luân (32 tuổi), Trần Hồng Khiêm (27 tuổi), Nguyễn Như Phong (33 tuổi), Dương Việt Dũng (34 tuổi), Nguyễn Hoàng Khiêm (32 tuổi), Nguyễn Chí Thanh (32 tuổi), Nguyễn Anh Tuấn (33 tuổi), Nguyễn Tiến Sỹ (34 tuổi), Nguyễn Trịnh Quốc (32 tuổi), Nguyễn Văn Quyết (33 tuổi), Nguyễn Trí Minh Thông (30 tuổi, cựu cán bộ công an) đã bị đề nghị truy tố.
Nhóm bị đề nghị truy tố về tội sản xuất, mua bán, trao đổi hoặc tặng cho công cụ, thiết bị, phần mềm để sử dụng vào mục đích trái pháp luật; xâm nhập trái phép vào mạng máy tính, mạng viễn thông hoặc phương tiện điện tử của người khác.
Trong vụ án, Lê Ngọc Sơn là cử nhân công nghệ thông tin, quen biết Lê Đức Tài từ thời học đại học. Khoảng cuối năm 2022, Sơn nảy sinh ý định tạo mã độc để đánh cắp tài khoản quảng cáo Facebook và đề nghị Tài thực hiện. Tài đồng ý, lập trình mã độc rồi nhúng vào các tập tin có vẻ hợp pháp như word hoặc PDF nhằm đánh lừa người dùng.
Sau đó Sơn phát tán các tập tin chứa mã độc thông qua nền tảng LinkedIn và mạng xã hội, bằng cách giả mạo nội dung tuyển dụng hoặc quảng cáo có kèm đường link tải tài liệu.
Khi người dùng tin tưởng và tải về mở file, mã độc sẽ tự động kích hoạt, xâm nhập máy tính, đánh cắp thông tin đăng nhập tài khoản quảng cáo Facebook. Những dữ liệu này được tự động gửi về và lưu trữ trên Google Sheet để Sơn khai thác.
Dựa trên các tài khoản bị chiếm đoạt, Sơn tiến hành sử dụng chính tài khoản đó để chạy quảng cáo bán hàng tại khu vực tương ứng. Chi phí quảng cáo sẽ bị nền tảng trừ trực tiếp vào tài khoản của nạn nhân, giúp nhóm của Sơn hưởng lợi mà không phải bỏ chi phí thực.
Trong quá trình hoạt động, khi mã độc bị phần mềm diệt vi rút phát hiện, Tài liên tục chỉnh sửa để né tránh. Đến khoảng tháng 4, tháng 5-2023, khi mã độc cũ không còn hiệu quả, Sơn yêu cầu Tài phát triển phiên bản mới tinh vi hơn.
Tài nghiên cứu và tìm hiểu về công nghệ điều khiển máy tính từ xa (RDP). Do không tự viết được hoàn chỉnh, Tài đã mua mã nguồn RDP từ một người lạ trên Telegram với giá 40.000 USD do Sơn chi trả. Sau đó Tài hoàn thiện hệ thống mã độc mới, bao gồm máy chủ điều khiển và công cụ phát tán.
Từ khoảng tháng 7, tháng 8-2023, Tài hướng dẫn các thành viên trong nhóm của Sơn cách sử dụng công cụ để tạo mã độc, phát tán và kiểm soát máy tính nạn nhân. Nhóm này gồm nhiều người như Lương Đình Việt, Trần Hồng Khiêm, Nguyễn Duy Luân, Võ Hữu Hải… Họ tham gia các nhóm chat trên Telegram để học cách triển khai mã độc, xây dựng kịch bản lừa đảo và đăng tải nội dung tuyển dụng giả nhằm dụ người dùng tải file.
Khi người dùng bị nhiễm mã độc, nhóm sử dụng công cụ để theo dõi, truy cập và kiểm soát máy tính từ xa, từ đó lấy thông tin tài khoản quảng cáo. Dữ liệu sau đó được chuyển cho Sơn. Sơn tiếp tục giao cho Dương Việt Dũng sử dụng các tài khoản này để chạy quảng cáo bán hàng cho bên thứ ba tại Hoa Kỳ.
Tiền thu được từ hoạt động bán hàng được chia theo tỉ lệ 8:2, trong đó Sơn hưởng 20%. Riêng từ hoạt động này, Sơn đã thu lợi khoảng 5 tỉ đồng. Sơn cũng chia sẻ tài khoản đánh cắp cho nhiều người khác như Nguyễn Văn Quyết, Nguyễn Hoàng Khiêm, Nguyễn Xuân Mạnh để cùng khai thác. Thay vì thu tiền một lần, Sơn ăn chia lợi nhuận theo kết quả kinh doanh của từng người.
Khoảng hai tuần một lần, Sơn nhận tiền chia lợi nhuận từ các nhóm này, chủ yếu thông qua tiền điện tử USDT nhằm tránh bị phát hiện. Hoạt động của các nhóm diễn ra liên tục từ cuối năm 2022 - 2024, thậm chí một số vẫn kéo dài đến năm 2025.
Theo kết luận điều tra, tổng số tiền Sơn hưởng lợi lên đến khoảng 12 tỉ đồng. Trong đó khoảng 5 tỉ đồng từ Dũng, 2 tỉ đồng từ nhóm của Mạnh, 1,5 tỉ đồng từ Hoàng Khiêm, 200 triệu đồng từ nhóm Quyết - Thông và khoảng 3,3 tỉ đồng từ hoạt động bán hàng trực tiếp của Sơn.
Ngày 31/3, một người đàn ông đội mũ bảo hiểm trùm kín mặt, cầm dao rựa xông vào quán bar La Barraca de la Abuela ở thành phố Malaga, hét lên "đưa tiền đây".
Tưởng hắn là khách quen bày trò đùa, các nhân viên phục vụ phản ứng rất bình tĩnh, cười nhạo và phớt lờ yêu cầu. Thậm chí, một người còn sờ con dao rồi nói đùa với tên cướp rằng đó là đồ giả.
Một người vừa cười vừa hỏi hắn: "Đòi tiền bây giờ à? Hay gọi cảnh sát nhé?".
Camera giám sát cho thấy kẻ giấu mặt vung dao ra và đập mạnh xuống quầy, yêu cầu họ phải coi trọng lời nói của hắn. Nhưng ngay cả khi hắn chĩa dao vào cổ một nhân viên, họ vẫn không nhận ra sự nguy hiểm. Một người cười nói với hắn rằng lưỡi dao đã bị mẻ. Cuối cùng, tên cướp bỏ đi tay không.
Tên cướp cầm dao rựa xông vào quán bar, nhân viên tưởng trò đùa
Chỉ sau khi nghe tin hắn đã tấn công một số quán bar khác trong khu Las Lagunas của thành phố và bị tạm giữ, họ mới nhận ra vụ cướp là thật.
Một trong những nhân viên cho biết: "Khi hắn đến quầy bar, khách hàng và đồng nghiệp của tôi nghĩ đó là một trò đùa và cười nhạo hắn mà không biết rằng hắn thực sự có ý định cướp của".
Alejandro, nhân viên sờ thử con dao trong tay kẻ cướp, chia sẻ với RTVE: "Tôi nắm lấy nó một cách vô cùng tự tin vì nghĩ đó là trò đùa của khách hàng. Bạn tôi từng đùa như vậy nhưng chỉ che nửa mặt, lần này kẻ đó che kín mặt, không thể nhận ra là ai".