Theo Sina, kết quả đêm thứ 2 của công diễn 1 Đạp gió 2026 đang gây tranh cãi dữ dội. Ngay trong đêm, cụm từ “Thấy thương cho team Trang Pháp” lập tức chiếm lĩnh hạng 1 hot search Weibo, còn “Trang Pháp Tiêu Tường không nên PK” ở hạng 19.
Trong đêm công diễn 1, ca sĩ Thái Lan Duy Nina (đội Trang Pháp) bị loại vì đội của cô xếp cuối về tổng số phiếu.
Sau khi kết quả được công bố, cô nghẹn ngào nói: “Tôi không biết tiêu chuẩn chấm điểm của sân khấu này là gì nhưng tôi đã cố gắng và khán giả đã nhìn thấy điều đó”. Sau đó cô lặp lại bằng tiếng Anh: “I did my best, but I don’t know why”. (Tôi đã cố gắng hết sức nhưng tôi không hiểu tại sao).
Câu nói này nhanh chóng leo top tìm kiếm, được khán giả hiểu như một lời phản đối việc “độ nổi tiếng lấn át thực lực”. Cùng thời điểm, thí sinh Đào Hân Nhiên lạnh lùng cho rằng “kết quả không phải lỗi của chúng tôi”, còn Tiêu Tường thậm chí đề nghị thay Duy Nina rời cuộc thi.
Tại công diễn 1, nhóm Trang Pháp diễn ca khúc Nghệ thuật gia vĩ đại. Đây là tiết mục được đánh giá có độ khó cao. Cả 3 thành viên phải vừa hát live vừa nhảy, thay trang phục trên sâu khấu.
Tuy nhiên, nhóm Trang Pháp chỉ giành được 824 phiếu, thấp hơn đội đối thủ là nhóm Lý Tiểu Nhiễm với 857 phiếu dù tiết mục này có những hạn chế trong biểu diễn như sai nhịp, lệch tông.
Trên Weibo, một số ý kiến cho rằng kết quả này liên quan đến mức độ nổi tiếng của các thành viên trong đội, trong đó có Lý Tiểu Nhiễm và Vương Mông.
Bên cạnh đó, cơ chế chấm điểm cũng là dấu hỏi lớn khi ban giám khảo chiếm 50% tổng số nhưng thiếu chuyên môn và dễ bị ảnh hưởng bởi yếu tố quan hệ hoặc danh tiếng.
Trong khi đó, phiếu khán giả không có tiêu chí rõ ràng, dễ bị chi phối bởi cảm xúc hoặc độ nổi tiếng.
Ngoài ra, luật loại cuối bắt buộc khiến các nhóm mạnh bị “tự loại lẫn nhau”, trong khi những nhóm nổi tiếng dù yếu hơn vẫn an toàn, tạo ra cảm giác bất công. Duy Nina cũng bị xem là bất lợi vì là thí sinh ngoại quốc, gặp rào cản ngôn ngữ và thiếu hỗ trợ trong quá trình kêu gọi bình chọn.
Làn sóng tranh cãi lan rộng khi nhiều khán giả cho rằng chương trình đã rời xa tinh thần “thi đấu thực lực” và chuyển thành sân khấu dựa vào độ nổi tiếng và kịch bản.
Đáng nói, phát biểu “Tôi không biết tiêu chuẩn chấm điểm của sân khấu này” của Duy Nina còn bị cắt khỏi bản phát sóng chính thức, làm dấy lên nghi ngờ về tính minh bạch của chương trình. Trước đó, việc kết quả bị dự đoán chính xác càng khiến công chúng tin rằng kết quả đã được sắp đặt sẵn.
Theo Sina, hiện có hơn 80% người xem kêu gọi Đạp gió 2026 cải cách hệ thống chấm điểm, yêu cầu giải tán ban giám khảo hiện tại, thay bằng đội ngũ chuyên môn về âm nhạc và vũ đạo, đồng thời công khai tiêu chí chấm điểm và tăng tỉ lệ phiếu khán giả để đảm bảo công bằng hơn.
Trong suốt hành trình phát triển, Super Saiyan từng là biểu tượng sức mạnh tối thượng, nhưng theo thời gian đã trở thành "mặc định" của nhiều nhân vật trong Dragon Ball.
Khi các cấp độ mới như Super Saiyan Blue hay Super Saiyan 4 xuất hiện, khoảng cách giữa các chiến binh Saiyan cũng ngày càng rõ rệt. Dưới đây là những Super Saiyan yếu nhất, xét theo sức mạnh và tiềm năng thể hiện trong series.
Trong Dragon Ball Super, Cabba là chiến binh đến từ vũ trụ 6, nơi tộc Saiyan có xu hướng hiền hòa hơn nên dễ đạt trạng thái Super Saiyan.
Được Vegeta trực tiếp huấn luyện, Cabba nhanh chóng nắm vững Super Saiyan, thậm chí đạt đến Super Saiyan 2 trong giải đấu sức mạnh (Tournament of power). Tuy vậy, anh vẫn bị đánh giá là yếu hơn hai đồng đội là Kale và Caulifla.
Trunks cùng Goten đại diện cho thế hệ Saiyan mới, nơi việc biến thành Super Saiyan trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Trunks đạt Super Saiyan từ khi còn nhỏ, nhưng đáng tiếc là sức mạnh của cậu gần như "giậm chân tại chỗ" ở cấp độ này. Dù có thể đạt sức mạnh Super Saiyan 3 khi hợp thể thành Gotenks, bản thân Trunks lại không thể tiến xa hơn.
So với Goten, Trunks được xem là nhỉnh hơn một chút, phần nào nhờ tiềm năng được chứng minh qua phiên bản Future Trunks. Tuy nhiên, giới hạn cá nhân vẫn khiến cậu nằm trong nhóm yếu.
Goten là người đạt Super Saiyan sớm nhất, khi mới 7 tuổi. Tuy nhiên, chính sự "dễ dàng" này lại khiến hành trình phát triển của cậu thiếu chiều sâu.
Dù từng được Goku kỳ vọng sẽ đánh bại Majin Buu, Goten lại không thể tiến tới các cấp độ cao hơn. Nhân vật này cũng thiếu những trải nghiệm quan trọng như giải đấu sức mạnh.
Phần lớn thời gian, Goten chỉ xuất hiện cùng Trunks, chưa có cơ hội xây dựng bản sắc riêng, khiến tiềm năng bị lãng phí đáng kể.
Bardock - cha của Goku vốn chỉ là một Saiyan cấp thấp. Trong ngoại truyện Dragon Ball: Episode of Bardock, ông bất ngờ đạt trạng thái Super Saiyan khi đối đầu tổ tiên của Frieza.
Dù chi tiết này không hoàn toàn thuộc canon chính thức, nó vẫn cho thấy Bardock có thể chạm tới một dạng sức mạnh vượt ngưỡng bình thường. Tuy nhiên, so với các Saiyan khác, cấp độ của ông vẫn khá hạn chế.
Một số tình tiết trong Dragon Ball Super còn gợi ý Bardock có thể chạm tới sức mạnh tương tự Ultra Instinct ở mức thấp, nhưng chưa đủ để đưa ông vào hàng ngũ mạnh.
Gohan phiên bản tương lai được xem là Super Saiyan yếu nhất, chủ yếu do hoàn cảnh sống khắc nghiệt.
Sau khi Goku qua đời và các Z-Fighters bị tiêu diệt, Gohan không có đối thủ luyện tập đúng nghĩa. Anh cũng mất một cánh tay trong chiến đấu, ảnh hưởng lớn đến năng lực.
Quan trọng hơn, Future Gohan tin rằng Super Saiyan là đỉnh cao sức mạnh, nên không có động lực vượt lên. Chính giới hạn về nhận thức và điều kiện đã "đóng khung" sức mạnh của anh ở mức thấp nhất trong các Super Saiyan.
Theo tạp chí Josei Seven, trước dịp giỗ lần thứ hai, các thủ tục xử lý tài sản của cố diễn viên lồng tiếng Doraemon Nobuyo Oyama đã đi đến kết luận cuối cùng. Toàn bộ tài sản, gồm cả bất động sản giá trị lớn tại Tokyo sẽ được chuyển vào ngân sách nhà nước do không có ai đứng ra nhận thừa kế.
Ngôi nhà riêng của cố nghệ sĩ nằm tại một khu dân cư cao cấp ở Tokyo vừa được bán cho một công ty bất động sản vào tháng 2. Theo nguồn tin trong ngành, đây là thương vụ có giá trị lớn sau khi nhiều bên cùng tham gia hỏi mua.
Căn nhà được xây từ năm 1995, gồm một tầng hầm và hai tầng nổi. Đây từng là tổ ấm mà bà Nobuyo Oyama và chồng là cố diễn viên Keisuke Sunagawa dày công xây dựng để sống lâu dài khi về già. Ngôi nhà được thiết kế không bậc thang, thuận tiện cho sinh hoạt, thậm chí còn có bồn tắm jacuzzi và phòng xông hơi.
Tuy nhiên, cuộc sống của hai người thay đổi khi bà Nobuyo Oyama được chẩn đoán mắc Alzheimer vào năm 2012. Từ đó, bà dần không thể tiếp tục sống tại nhà và phải chuyển vào cơ sở chăm sóc từ năm 2016.
Trong thời gian đó, ông Sunagawa vừa chăm sóc vợ vừa chống chọi với bệnh ung thư. Sau khi xuất viện, ông quay lại căn nhà nhưng không thể đưa vợ về sống cùng. Dù từng có ý định chuyển đi nơi khác, ông vẫn quyết định ở lại, hy vọng một ngày hai người có thể đoàn tụ.
Tuy nhiên điều đó không xảy ra. Ông qua đời vào năm 2017 và từ đó căn nhà gần như bị bỏ trống, được các bên liên quan thay nhau quản lý.
Điểm đặc biệt nằm ở chỗ căn nhà và nhiều tài sản khác thuộc sở hữu của một công ty riêng do hai vợ chồng lập ra. Công ty này đã giải thể vào cuối năm ngoái, kéo theo quá trình thanh lý tài sản theo quy định pháp luật.
Thông thường, nếu không có người thừa kế, tài sản sẽ được chia cho các cổ đông hoặc được bán rồi chia tiền. Nhưng trường hợp này lại khác: người nắm toàn bộ cổ phần công ty chính là bà Nobuyo Oyama.
Điều đó đồng nghĩa với việc không chỉ không có người thừa kế, mà cũng không có bất kỳ ai đủ điều kiện nhận tài sản. Vì vậy, toàn bộ số tiền thu được, bao gồm cả tiền bán nhà, sẽ được chuyển cho Nhà nước Nhật Bản quản lý.
Sau hai năm kể từ khi nữ nghệ sĩ qua đời, câu chuyện về khối tài sản của bà cuối cùng cũng đi đến hồi kết. Dù để lại dấu ấn sâu đậm với vai trò là giọng nói của Doraemon trong lòng nhiều thế hệ khán giả, cuộc đời riêng của bà lại khép lại một cách lặng lẽ, không người thừa kế.
Thông tin từ FIFA cho hay Lighter được xây dựng như một sản phẩm mang tinh thần “kết nối, niềm vui và sự bền bỉ”, hướng đến việc lan tỏa năng lượng tích cực đến người hâm mộ toàn cầu. Ca khúc cũng mở đầu cho chuỗi sản phẩm âm nhạc đồng hành cùng kỳ World Cup 2026.
Tuy nhiên, phản ứng ban đầu từ công chúng và một số kênh truyền thông cho thấy sự tiếp nhận không hoàn toàn tích cực.
Một số trang tin thể thao - giải trí như SportBible hay Yahoo Sports ghi nhận phản hồi từ người hâm mộ với nhận xét ca khúc “thiếu năng lượng”, “không đủ cao trào”, “không đủ khí thế cho một sự kiện toàn cầu” so với kỳ vọng dành cho một bài hát World Cup.
Video Lighter (FIFA World Cup 2026) với Jelly Roll, Carín León, FIFA Sound
Khác với những ca khúc từng tạo dấu ấn mạnh mẽ trong quá khứ, Lighter được xây dựng theo hướng tiết tấu vừa phải, pha trộn giữa pop, country và Latin. Chính lựa chọn này khiến nhiều người nghe cho rằng ca khúc chưa tạo được cảm giác bùng nổ thường thấy ở các sự kiện thể thao quy mô lớn.
Một số ý kiến trên mạng xã hội cũng so sánh ca khúc với các bản hit World Cup trước đây và cho rằng Lighter thiếu tính “anthem” - yếu tố giúp người nghe dễ hòa giọng và tạo hiệu ứng đám đông.
Bên cạnh các nhận xét tiêu cực, một số ý kiến cho rằng việc thử nghiệm màu sắc âm nhạc mới là điều dễ hiểu trong bối cảnh World Cup ngày càng mở rộng về quy mô và thị trường.
Việc kết hợp nhiều yếu tố âm nhạc, thay vì theo đuổi công thức "cao trào", "dễ hát" quen thuộc, được xem là nỗ lực làm mới hình ảnh âm nhạc của giải đấu năm 2026. Tuy vậy, điều này cũng khiến ca khúc khó đáp ứng kỳ vọng của những khán giả đã quen với các bản hit mang tính biểu tượng trong quá khứ.
Hiện tại, Lighter mới chỉ là một trong những sản phẩm đầu tiên trong chuỗi âm nhạc của World Cup 2026. Trong các kỳ trước, nhiều ca khúc chính thức chỉ thực sự tạo sức lan tỏa khi giải đấu đến gần hoặc diễn ra.
Do đó giới quan sát cho rằng còn quá sớm để đánh giá toàn diện sức ảnh hưởng của ca khúc. Tuy nhiên, những tranh luận hiện tại phần nào cho thấy áp lực ngày càng lớn đối với các sản phẩm âm nhạc gắn với những sự kiện toàn cầu như World Cup.
Trong bối cảnh khán giả ngày càng đa dạng và kỳ vọng cao hơn, việc tìm ra một ca khúc vừa mang tính đại chúng, vừa đủ mới mẻ để tạo dấu ấn, tiếp tục là bài toán không dễ chút nào cho ban tổ chức.