Cú đúp chiến thắng trước Bangladesh (3-0) và Malaysia (3-1) đã giúp đội tuyển Việt Nam tích lũy điểm số để vươn lên hạng 99 thế giới. Học trò HLV Kim Sang-sik đã bất bại 17 trận gần nhất (thắng 15, hòa 2), qua đó thiết lập chuỗi bất bại dài bậc nhất lịch sử, kéo dài gần hai năm.
Tuy nhiên, phủ bóng thành công của đội tuyển Việt Nam trong những ngày qua là dấu ấn của những nhân tố kinh nghiệm. Ở trận gặp Malaysia, HLV Kim Sang-sik tung ra sân đội hình có độ tuổi trung bình 28,9. Các nhân tố đã (hoặc sắp) chạm ngưỡng 30 như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Cao Pendant Quang Vinh, Nguyễn Xuân Son… chiếm phần đông.
“Trẻ” nhất trong đội hình của HLV Kim Sang-sik chỉ có Nguyễn Hai Long (26 tuổi), Trương Tiến Anh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh (cùng 27 tuổi). Nhóm cầu thủ này đã có trên dưới 5 năm khẳng định mình ở V-League, đều là những gương mặt cũ.
Chỉ có ba nhân tố U.23 Việt Nam được triệu tập, gồm thủ môn Trần Trung Kiên, hậu vệ Nguyễn Nhật Minh và chân chạy cánh Khuất Văn Khang. Trong đó, Trung Kiên không được dùng, Nhật Minh và Văn Khang vào sân từ ghế dự bị, khi trận đấu đã an bài.
Đành rằng, HLV Kim Sang-sik chưa thể gọi một số gương mặt U.23 vì lý do bất khả kháng như án treo giò (Nguyễn Đình Bắc, Phạm Lý Đức) hay chấn thương (Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Thái Sơn). Thế nhưng, ngay cả khi được gọi lên tuyển, nhóm trẻ của ông Kim cũng khó lòng đá chính.
Thời Đình Bắc, Thái Sơn được ra sân thường xuyên ở đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của hai năm trước, khi HLV Philippe Troussier trẻ hóa triệt để. Hiểu Minh chỉ được đá một trận trước đối thủ yếu (gặp Nepal, tháng 10.2025), Lý Đức ra sân khi đội đã… hết trung vệ để chọn (gặp Malaysia, tháng 6.2025).
Số phút ra sân ít ỏi của cầu thủ trẻ cho thấy HLV Kim Sang-sik vẫn ưu tiên kinh nghiệm. Suốt hai năm huấn luyện cả hai cấp độ đội tuyển, chiến lược gia Hàn Quốc đã hiểu rõ năng lực của lứa đàn anh (phần nhiều là trụ cột thời HLV Park Hang-seo kết hợp Việt kiều, ngoại binh nhập tịch) lẫn lớp trẻ, để đưa ra lựa chọn khách quan.
Ông Kim cần con đường an toàn để đảm bảo thành tích. Ngay cả khi đá trận thủ tục với Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027, cựu HLV Jeonbuk vẫn tung lớp đàn anh vào sân để thắng.
Bởi hơn ai hết, ông hiểu rõ đội tuyển Việt Nam cần một chiến thắng lớn (thắng thực sự, chứ không phải được xử thắng) mà đội ròng rã chờ đợi từ sau trận chung kết lượt về với Thái Lan, để vững vàng bước vào giai đoạn mới.
Lứa trẻ của HLV Kim Sang-sik đang ở giai đoạn chênh vênh: sắp hết giai đoạn trẻ, nhưng chưa đủ gọi là trưởng thành. Tấm áo U.23 đã chật, nhưng tấm áo tuyển còn rộng.
8 năm trước, khi HLV Park Hang-seo đôn đồng loạt lứa U.23 Việt Nam tạo kỳ tích Thường Châu lên đội tuyển quốc gia ở trận hạ màn vòng loại Asian Cup 2019 với Jordan, trong tay ông Park là thế hệ cầu thủ đã “nhẵn mặt” với V-League và đội tuyển, như Lương Xuân Trường, Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Công Phượng, Đỗ Duy Mạnh…
Chính năm tháng mài giũa ở V-League, rồi “ba chìm bảy nổi” cùng đội tuyển Việt Nam đã nhào nặn nên thế hệ bản lĩnh. Thành tựu á quân giải U.23 châu Á 2018 chỉ là xúc tác cuối cùng để lứa này khẳng định giá trị. Giải U.23 châu Á không phải thang đo duy nhất đánh giá năng lực cầu thủ, bởi suy cho cùng, bóng đá đỉnh cao khác giải trẻ. Một hoặc hai giải đấu hay chưa đủ nói lên tiềm năng. V-League vẫn là chìa khóa, mà tại đây, lứa U.23 còn thiếu rất nhiều.
Cũng vì thế, HLV Kim Sang-sik không vội. Việc khiến học trò bị “chín ép”, khoác áo đội tuyển khi vốn dĩ chưa đủ khả năng, kinh nghiệm và mức độ sẵn sàng, có thể khiến một thế hệ rơi vào bế tắc. Nhà cầm quân người Hàn Quốc vẫn ưa dùng cựu binh, nhưng không quên mở cánh cửa để động viên người trẻ: cứ nỗ lực, cơ hội rồi sẽ đến. Ông Kim vẫn đang chờ thời điểm phù hợp để lứa trẻ ra mắt. Thời điểm ấy có thể là AFF Cup 2026, nơi ở vòng bảng, đội tuyển Việt Nam sẽ có những trận “dễ” (trên lý thuyết) để lứa U.23 thử sức.
Ronaldo góp công lớn với bàn mở tỷ số ở phút 15. Tiền đạo Bồ Đào Nha bứt tốc để lao vào vòng cấm nhận bóng từ Nawaf Boushal, dứt điểm đánh bại thủ môn Samuel Portugal. Nhiều nguồn thống kê xác nhận đây là bàn thứ 968 của Ronaldo trong sự nghiệp, nhưng theo Marca và nhiều báo Tây Ban Nha khác, đây đã là bàn thứ 969 của tiền đạo 41 tuổi.
Ban thứ 24 của Ronaldo trong 24 trận ra sân tại Saudi Pro League mùa này. Anh trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử ghi được 30 bàn thắng trở lên trong 17 mùa giải khác nhau, tính tổng ở cả cấp CLB và đội tuyển.
Ronaldo không thể gia tăng số bàn thắng trong hiệp hai và rời sân với vẻ mặt không hài lòng ở phút 82. Dẫu vậy, pha lập công ở đầu trận giúp anh được bầu là cầu thủ hay nhất trận. Lần thứ hai liên tiếp và thứ sáu trong mùa giải, siêu sao Bồ Đào Nha có vinh dự này.
Mùa này, Ronaldo còn tối đa 9 trận với Al Nassr và tám trận World Cup với tuyển Bồ Đào Nha, nên nhiều khả năng anh phải thi đấu thêm mùa 2026-2027 để đạt mục tiêu 1000 bàn.
Ronaldo ghi 143 bàn cho tuyển Bồ Đào Nha (kỷ lục trên đấu trường quốc tế), 5 cho Sporting, 145 cho Man Utd, 450 cho Real (kỷ lục CLB), 101 cho Juventus và 124 cho Al Nassr.
Al Nassr cầm bóng tới 64% và dứt điểm 19 lần cả trận, so với chỉ 5 lần của Al Okhdood. Tạo ra nhiều cơ hội trong thời gian còn lại, các học trò Jorge Jesus ghi thêm một bàn nhờ công Joao Felix ở phút 47. Ronaldo khởi xướng pha bóng bằng đường chuyền cho Sadio Mane. Cầu thủ Senegal tạt vào cho Kingsley Coman đánh đầu đưa bóng trúng cột dọc, trước khi Felix đá bồi ghi bàn.
16 trận thắng liên tiếp, trong đó có 14 trận tại giải quốc nội, là thành tích tốt nhất trong lịch sử Al Nassr. Chiến thắng giúp Ronaldo và đồng đội có 73 điểm sau 28 trận, bỏ cách 5 điểm so với đối thủ bám đuổi Al Hilal, khi giải VĐQG Arab Saudi chỉ còn sáu vòng. Al Nassr và Al Hilal vẫn còn một trận đối đầu trực tiếp.
Làm khách trên sân Bernabeu, nhưng Bayern nhập cuộc tự tin, thậm chí dẫn 2-0 chỉ sau 46 phút. Real vùng lên mạnh mẽ trong phần còn lại, và níu kéo hy vọng bằng bàn rút ngắn của Kylian Mbappe. Kết cục còn có thể cũng khác nữa nếu thủ môn 40 tuổi Manuel Neuer không xuất sắc từ chối những nỗ lực của đội bóng Tây Ban Nha.
"Đó là lý do các bạn luôn chờ xem những trận đấu như thế này", HLV Bayern, Vincent Kompany nói sau trận.
Trước trận, khi được hỏi về mối đe dọa từ các chân sút chủ nhà như Vinicius và Mbappe, Kompany đã hỏi ngược lại, mời phóng viên nghĩ đến mối nguy từ chính các cầu thủ tấn công của Bayern. Và Real đã nhanh chóng phải đối mặt với điều đó. Cú sút đầu tiên đến chỉ sau 43 giây, từ Konrad Laimer. Chỉ sau đó bốn phút, Michael Olise đá phạt chạm hàng rào, đưa bóng đi chệch xà ngang gang tấc. Và ở lần thứ ba trong 10 phút đầu, thủ thành Andriy Lunin phải đẩy một quả phạt góc đi vọt xà từ ngay dưới xà ngang, trong một tình huống được Joshua Kimmich tính toán trước.
Cơ hội tốt nhất đến từ quả phạt góc kế tiếp. Kane đứng một mình ở cột xa, bỏ qua cơ hội dứt điểm mà chuyền vào cho Dayot Upamecano. Trong thế trống trái, hậu vệ Bayern đệm bóng đập đất thiếu lực, để Alvaro Carreras phá bóng kịp thời.
Trong nửa đầu hiệp một, Real gần như không qua được nửa sân. Nhưng sau đó, chủ nhà dần phản kháng. Thủ thành Neuer phải cản phá cú dứt điểm của Mbappe sau đường chọc khe từ Arda Guler, rồi chỉ một phút sau bay người cản cú sút của Vinicius bên rìa vòng cấm.
Càng đến gần giờ nghỉ, Bayern càng đẩy được chủ nhà lùi sâu. Trong đó, có một pha bóng tấn công dài hai phút mà Real không thể chạm bóng.
Trong thế trận đó, "Hùm Xám" chỉ chờ đối phương mắc sai lầm để tung đòn trừng phạt. Sau khi cú sút của Mbappe bị Neuer cản phá bằng tay phải, bóng tìm đến Vinicius. Nhưng do bị áp sát, anh chuyền về bất cẩn. Bóng chạm vào Olise và khiến Real lập tức bị phản đòn. Gnabry, Kane rồi Diaz âm thầm băng xuống phía sau Alexander-Arnold. Từ đường chọc khe của Gnabry, Diaz lạnh lùng dứt điểm qua thủ thành Lunin. Đây là bàn thứ 87 của bộ ba tấn công bên phía Bayern mùa này, bên cạnh 51 kiến tạo, vượt trội so với bất kỳ hàng công nào, kể cả Real hay Barca.
Chỉ 21 giây sau khi hiệp hai bắt đầu, Real lại mất bóng và lĩnh hậu quả tương tự. Aleksandar Pavlovic cùng Olise phối hợp để đưa bóng đến Kane, người vẫn điềm tĩnh trong thế trận hỗn loạn, cứa lòng từ khoảng 20 mét để nhân đôi cách biệt. Đây là pha làm bàn đầu tiên của Kane tại Bernabeu, và là bàn thứ 49 trong 41 trận của anh mùa này.
Bayern sau đó tiếp tục gây sức ép. Còn với Real, hy vọng duy nhất lúc này dường như là cầm cự, không để tình hình tệ hơn và chờ cơ hội ở trận lượt về sau tám ngày.
Nhưng Real ở Champions League luôn đặc biệt. Chủ nhà vùng lên một cách điên rồ và lẽ ra đã phải ghi bàn ngay phút 60, khi đường chuyền dài của Alexander-Arnold đưa bóng đến Vinicius. Nhưng trước sức ép của Neuer, tiền đạo Real bị đẩy ra biên rồi sút vào cạnh lưới.
Khi Mbappe thoát xuống ngay sau đó từ đường chọc khe của Jude Bellingham, Neuer lại cứu thua xuất sắc. Được tiếp thêm niềm tin trong thế không còn gì để mất, gần như ngay lập tức Mbappe lại có cơ hội từ pha kiến tạo của Vinicius, nhưng cứa lòng chệch cột. Cuối cùng, nỗ lực của Real cũng được đền đáp ở phút 74. Từ đường chuyền của Alexander-Arnold, bóng cắt ngang khung thành Bayern rồi tìm đến Mbappe ở cột xa. Tiền đạo Pháp sút dội xà rồi bay qua vạch vôi, rút ngắn tỷ số xuống 1-2.
Khoảng cách chỉ còn một bàn, nên tâm lý nghiêng về Real. 15 phút còn lại trở nên quá dài với Bayern. Và cách biệt có thể được san lấp nếu Vinicius đánh bại được Neuer, nhân vật quyết định kết quả trận đấu này. Sau đó thủ môn Bayern tiếp tục cản phá cú sút của Eder Militao. Phút 89, Mbappe băng xuống rồi cứa lòng chệch cột. Khoảnh khắc gỡ hòa kỳ diệu đã không đến, và Real vẫn phải hành quân tới Munich với việc bị dẫn một bàn.
"Real cho đến tận ngày nay vẫn là CLB định hình tiêu chuẩn của bóng đá thế giới, bắt đầu từ những huyền thoại như Alfredo Di Stefano và nhờ công lao của Santiago Bernabeu", cựu Chủ tịch Bayern Hoeness khẳng định trên báo Tây Ban Nha El Pais. "Tôi xin cảm ơn nếu các bạn gọi tôi là một ‘Bernabeu’ của nước Đức, nhưng tôi tuyệt đối không muốn so sánh mình với ông ấy".
"Bayern không việc gì phải ngước nhìn bất kỳ CLB nào cả", ông Hoeness nói tiếp. "Có 4 hoặc 5 đội bóng ở châu Âu đang ở cùng đẳng cấp với nhau, nhưng Real, tôi phải nhắc lại, là một điều gì đó rất đặc biệt. Bởi những huyền thoại, bởi lịch sử và hào quang, họ hoàn toàn khác biệt. Sẽ là sai lầm nếu nói Real cũng giống như bao đội bóng khác. Real là một ‘primus inter pares’ (Kẻ đứng đầu trong số những người đồng đẳng)".
"Real là CLB châu Âu được tôn trọng nhất tại Đức", cựu danh thủ Breitner trả lời phỏng vấn trên báo Tây Ban Nha AS. "Giữa Real tồn tại một khoảng cách rất xa với Barca và những đội còn lại. Không thể so sánh được. Tôi luôn nói rằng Real là một vì sao rực sáng phía trên toàn bộ vũ trụ bóng đá".
Hoeness là nhân vật lãnh đạo cuối cùng từ thời sơ khai của Cup C1 vẫn còn duy trì tầm ảnh hưởng, giờ đây là thông qua vai trò thành viên hội đồng giám sát và Chủ tịch danh dự tại Bayern. Ông từng dẫn đầu phái đoàn Bayern tới Madrid trong những dịp hai đội đối đầu nhau, tổng cộng 15 lần: 14 lần trên cương vị lãnh đạo và một lần với tư cách cầu thủ.
Trong khi, Breitner được xem như nhân vật biểu tượng trong lịch sử bóng đá Đức. Ông từng là nhà vô địch World Cup và Euro cùng tuyển Tây Đức, một trong năm cầu thủ hiếm hoi từng ghi bàn trong hai trận chung kết World Cup khác nhau. Năm 1981, Breitner giành Quả Bóng Bạc, xếp sau Karl-Heinz Rummenigge và đứng trên Bernd Schuster.
Xuất thân là một hậu vệ biên trước khi bó vào đá tiền vệ, Breitner dành 10 năm cống hiến trong màu áo Bayern và ba năm thi đấu cho chính Real. Quãng thời gian ông khoác áo "Los Blancos" từ 1974 đến 1977, Chủ tịch CLB bấy giờ là Bernabeu. Cựu danh thủ Đức luôn dành cho Bernabeu một sự sùng bái đặc biệt.
"Ông ấy như một người cha đối với tôi và gia đình tôi", Breitner chia sẻ. "Ông ấy và vợ, bà Dona Maria, đã đối xử với chúng tôi vô cùng nồng hậu. Tôi và vợ mình vẫn thường kể về những năm tháng ở Madrid với niềm xúc động lớn lao. Đó là quãng thời gian tuyệt đẹp, có lẽ là ba năm đẹp nhất đời tôi".
Với Hoeness, thái độ ngưỡng vọng của ông dành cho nhân vật tượng đài của Real cũng tương tự. "Thật tiếc là tôi không có cơ hội thực sự hiểu rõ ngài Bernabeu, chúng tôi chỉ bắt tay nhau vài lần", ông Hoeness nói. "Đó là một nhân vật vĩ đại, đầy uy lực. Những cá tính như vậy sẽ sống mãi. Bạn không thể kể câu chuyện về Real mà thiếu Bernabeu. Hãy nhìn xem, Bayern là một trong những CLB lớn nhất thế giới, nhưng Real là lớn nhất. Những người như Bernabeu để lại một di sản. Bóng đá trong tương lai sẽ cần những hình mẫu như vậy, có lẽ là hơn bao giờ hết, khi các thách thức ngày càng khắc nghiệt hơn".
"Sự tôn trọng giữa hai CLB là rất lớn", ông Hoeness tiếp tục. "Chúng tôi vô cùng ngưỡng mộ những nhân vật như Florentino Perez. Những cuộc đối đầu giữa hai đội từ năm 1976 đã đi vào lịch sử. Khi Real và Bayern gặp nhau, cả thế giới bóng đá đều nín thở dõi theo. Việc sau 50 năm chúng ta vẫn giữ được vị thế như vậy đã nói lên tất cả".
Về phần mình, khi được yêu cầu dự đoán về màn chạm trán giữa hai đội bóng cũ, Breitner chỉ có thể trả lời... nước đôi. "Điều duy nhất tôi chắc chắn là tôi sẽ thắng, bất kể kết quả cuộc đấu giữa Real – Bayern ra sao", Breitner đáp. "Dù thế nào tôi cũng vui vì tôi dành tình cảm cực lớn cho cả hai CLB. Đúng là tôi ở Bayern lâu hơn, trong khi tôi gắn bó với Real không quá dài, nhưng quãng thời gian tại Madrid vẫn để lại dấu ấn sâu đậm và mãi theo tôi đến trọn đời. Trái tim tôi chia đều 50–50. Sẽ không có kết quả nào làm tôi buồn cả".
Hoàng Thông tổng hợp