Andy Cole và Dwight Yorke gần như không hề biết nhau khi Yorke cập bến Man Utd hè 1998, nhưng sự kết hợp giữa họ sau đó đã đi vào huyền thoại. Trên sân tập, hai người miệt mài cùng nhau tập luyện các bài chạy chỗ, hoán đổi vị trí, bỏ bóng “chim mồi” và đập nhả. Khi mùa 1998-1999 hạ màn, bộ đôi này ghi tổng cộng 53 bàn, góp công lớn giúp CLB giành cú ăn ba lịch sử. Yorke đồng sở hữu Chiếc Giày Vàng Ngoại hạng Anh cùng Jimmy Floyd Hasselbaink và Michael Owen với 18 bàn, Cole chỉ kém họ đúng một pha lập công. Cả 10 chân sút hàng đầu của giải đấu năm đó đều là những tiền đạo thực thụ.
Nhưng sân tập và bảng xếp hạng ghi bàn ngày nay lại vẽ nên một bức tranh hoàn toàn khác. Các bài tập dứt điểm ít được chú trọng, kiểm soát bóng là ưu tiên tối thượng, và những người dẫn đầu danh sách ghi bàn giờ thường là các tiền đạo cánh, những số 10 hoặc số 9 ảo. Những trung phong truyền thống đang dần biến mất.
Dữ liệu từ Opta cho thấy sự sụt giảm nghiêm trọng về tầm ảnh hưởng của họ. Hai thập kỷ trước, các số 9 ghi được 41,6% tổng số bàn tại Ngoại hạng Anh (387 trên 931 bàn). Mùa này, con số đó chỉ còn 25,9% (291 trên 845 bàn).
Những màn trình diễn cá nhân để đời của các trung phong cũng dần thưa thớt. Trong giai đoạn 2007-2012, có tới 4 trong 5 mùa giải ghi nhận từ 10 cú hat-trick trở lên được thực hiện bởi các số 9. Nhưng trong 9 mùa gần nhất, cột mốc đó chỉ được chinh phục duy nhất một lần.
Ở tuyển Anh, ngoài Harry Kane – người sẽ sang tuổi 33 ngay sau World Cup 2026, các lựa chọn còn lại đều hạn chế và chưa thuyết phục. Dominic Solanke mới ghi ba bàn trong một mùa giải bị ám ảnh bởi chấn thương. Dominic Calvert-Lewin, với 10 bàn, đã được trao cơ hội trong danh sách cuối cùng của Thomas Tuchel trước khi ông chốt đội hình đến Bắc Mỹ. Cả hai đều chưa để lại ấn tượng. Ollie Watkins là cái tên tiếp theo trong danh sách chờ, nhưng cũng mới có 9 bàn tại giải quốc nội.
Vắng Kane trong các trận giao hữu gần đây, “Tam Sư” chỉ ghi được một bàn vào lưới Uruguay nhờ công của một hậu vệ, và hoàn toàn bất lực trước Nhật Bản. 8 cú dứt điểm trúng đích trong hai trận đấu đó chỉ như tô điểm cho những màn trình diễn nghèo nàn.
Từ khi ra mắt vào năm 2015, Kane đã góp 78 bàn và 19 kiến tạo, in dấu giày vào 32% số bàn thắng của tuyển Anh. Nếu anh dính chấn thương trước thềm World Cup 2026, tập thể của Tuchel sẽ thực sự lâm nguy. Và khi anh giải nghệ, kế hoạch kế thừa vị trí này sẽ trở nên báo động.
“Đó không còn là một vị trí hấp dẫn nữa”, Emile Heskey, một trung phong cổ điển từng 62 lần khoác áo tuyển Anh, chia sẻ. Ông lớn lên khi chứng kiến những tiền đạo như Cyrille Regis và Gary Lineker tung hoành. “Giờ đây bóng đá chú trọng kiểm soát, những số 9 thường không được tham gia vào lối chơi chung. Công việc của họ, đặc biệt trong khâu triển khai bóng, là tạo khoảng trống cho các số 10, các số 8 hoặc các tiền đạo cánh”.
Việc tái định nghĩa vai trò của một số 9 có thể bắt nguồn một phần từ khi Jose Mourinho đến Chelsea năm 2004. Ông thành công vang dội cùng sơ đồ 4-2-3-1 sử dụng một tiền đạo độc lập tác chiến. Pep Guardiola còn đi xa hơn khi vẽ lại bóng đá mà không cần một tiền đạo thực thụ. Ở Barca, ông tạo nên lối đá mê hoặc với Lionel Messi trong vai trò số 9 ảo, một kiểu tiền đạo chơi ở trung tâm và thường xuyên lùi sâu.
Trên hành trình tiến đến chung kết Champions League 2020-2021, Guardiola thậm chí còn sử dụng tới hai số 9 ảo cho Man City. Erling Haaland hiện là ngoại lệ hiếm hoi vẫn mang hơi thở của một kỷ nguyên đã qua, nhưng ngay cả anh cũng phải thích nghi trong những mùa gần đây để phù hợp với triết lý của Guardiola.
Sự thay đổi này làm đảo lộn toàn bộ diện mạo các buổi tập và các đội trẻ. Rene Meulensteen nhớ lại việc dành 15-30 phút mỗi ngày để tập dứt điểm với các tiền đạo, dưới thời Sir Alex Ferguson tại Man Utd từ 2007-2013. Giờ đây, theo ông, ngoại trừ vị trí thủ môn, khâu tập luyện đã trở nên quá “phổ quát”. Lịch thi đấu dày đặc và sự chú trọng thái quá vào sức mạnh, thể lực đã bóp nghẹt thời gian trên sân tập, nơi mà việc kiểm soát bóng được ưu tiên.
“Các số 9 không được đào tạo bài bản, đơn giản là vậy”, Meulensteen chia sẻ trên podcast Sacked. “Ai cũng tập những bài giống hệt nhau. Chúng ta cần nhiều hơn những bài tập chuyên biệt cho vị trí này”.
Câu hỏi được đặt ra là khi Kane giải nghệ, có ai đủ sức thay thế anh. Ngay cả các học viện cũng dần thay đổi cách họ nhào nặn thế hệ kế cận. Các đội trẻ có xu hướng mô phỏng sơ đồ của đội một, thường là một hệ thống cố định do các CEO quyết định, để về lý thuyết, bất kỳ học viên nào tốt nghiệp cũng có thể lắp ghép ngay vào đội một.
“Rất nhiều sơ đồ chiến thuật đang làm mất đi sự kết nối giữa các bộ đôi”, Dean Whitehouse, người có 23 năm làm việc tại học viện Man Utd với những cầu thủ như Marcus Rashford, nhận định. “Họ không còn tập những quả tạt sớm, và ở một mức độ nào đó, sự quá tải về chiến thuật đã triệt tiêu tính ngẫu hứng, bản năng của những cặp trung phong mà chúng ta thường thấy trong lối đá tấn công toàn diện”.
“Có phải chúng ta đang cầm bóng chỉ để cầm bóng và mất đi những cú đấm trực diện?”, Whitehouse tự đặt câu hỏi. “Với tôi, nếu không huấn luyện các số 9 kỹ năng chơi quay lưng với khung thành, phối hợp đôi, chạy chỗ ngược hướng, nhận bóng sớm và chạy chỗ hút người sớm, khâu triển khai bóng sẽ trở nên quá máy móc và rập khuôn. Chúng ta sẽ không bao giờ tạo ra được những số 9 sát thủ. Tôi nghĩ đó chính là vấn đề”.
Tuy nhiên, vẫn có niềm tin rằng những số 9 vẫn chưa hết thời. Năm 2011, trong vai trò đứng đầu bộ phận phát triển trẻ của LĐBĐ bóng đá Anh (FA), Gareth Southgate đã thúc đẩy các trận đấu sân nhỏ ở cấp độ trẻ. Southgate nhận ra rằng những cầu thủ nhỏ con, kỹ thuật đang bị gạt ra khỏi bóng đá phong trào bởi những cầu thủ thiên về thể chất.
Thời điểm đó, ông gợi ý rằng nước Anh “có lẽ đã bỏ lỡ” những Xavi, Iniesta hay Messi tiếp theo. Thế là một loạt những số 10 kỹ thuật được thành hình, đến mức không thể “nhét” hết vào tuyển Anh. Thực tế cho thấy chỉ cần FA và các học viện Ngoại hạng Anh đồng lòng, mọi thứ đều có thể xoay chuyển. Chỉ cần một HLV đội một bắt đầu gặt hái danh hiệu với một cặp tiền đạo sát thủ, nhu cầu về vị trí này sẽ lập tức quay lại.
“Ngay khi có người thành công với sơ đồ hai tiền đạo, mọi người sẽ đổ xô học theo”, Whitehouse tin tưởng. “Khi đó, họ sẽ nghĩ ‘Làm sao để thành công? Hãy thiết kế các bài tập để nâng tầm những cầu thủ này’. Và chẳng mấy chốc, chúng ta sẽ lại thấy những số 9 xuất hiện tràn ngập một lần nữa”.
Trong bài viết, báo New Straits Times nhận định bóng đá Malaysia dường như chưa rút ra bài học sau những biến cố gần đây. Những án phạt từ FIFA và Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), cùng câu chuyện nhóm 7 cầu thủ nhập tịch gây tranh cãi khiến bóng đá Malaysia chịu nhiều chỉ trích. Tuy nhiên, theo bài báo, xu hướng tìm kiếm giải pháp nhanh chóng vẫn chưa thay đổi.
Các tin đồn về việc tiếp tục nhập tịch thêm cầu thủ đang lan rộng trên mạng xã hội, khiến dư luận đặt câu hỏi về định hướng phát triển. Báo New Straits Times cho rằng thay vì xử lý vấn đề từ gốc, bóng đá Malaysia vẫn đang tìm cách “nhập khẩu” lời giải.
Quan điểm này nhấn mạnh việc quá phụ thuộc vào cầu thủ nhập tịch không thể mang lại sự phát triển bền vững. Thậm chí, bài viết còn đặt vấn đề rằng điều cần thay đổi không chỉ nằm ở lực lượng cầu thủ mà còn ở bộ máy quản lý, với yêu cầu cải tổ toàn diện Liên đoàn Bóng đá Malaysia (FAM).
Bài viết nhấn mạnh bóng đá Malaysia cần quay về con đường phát triển căn bản, bắt đầu từ hệ thống giải đấu và đào tạo trẻ. Nhật Bản và Hàn Quốc được đưa ra làm ví dụ khi hai quốc gia này xây dựng bóng đá từ nền tảng trường học, cộng đồng và hệ thống đào tạo bài bản, thay vì tìm kiếm thành công nhanh chóng. Thành quả đến chậm nhưng vững chắc, giúp họ vươn tầm quốc tế.
Trong khi đó, chương trình phát triển bóng đá quốc gia Malaysia (NFDP) dù được đầu tư lớn nhưng vẫn chưa tạo ra những cầu thủ đẳng cấp. Tuy nhiên, bài báo cũng nhấn mạnh đây là quá trình dài hạn và không nên nóng vội.
Theo New Straits Times, nếu các CLB tại Super League đầu tư nghiêm túc vào đào tạo trẻ, nguồn lực cầu thủ sẽ dồi dào hơn, từ đó nâng cao chất lượng giải đấu. Thực tế hiện tại lại cho thấy sự phụ thuộc lớn vào cầu thủ ngoại, cầu thủ nhập tịch và cầu thủ có gốc gác nước ngoài.
Bài viết khẳng định nhập tịch không phải là vấn đề cốt lõi, nhưng nếu lạm dụng sẽ khiến đội tuyển mất đi bản sắc. Nhật Bản từng sử dụng cầu thủ nhập tịch như một phần bổ trợ, nhưng không phụ thuộc vào họ.
Trong khi đó, đội tuyển Malaysia vẫn phải triệu tập những cầu thủ không có nhiều thời gian thi đấu tại CLB, thậm chí là dự bị, nhưng lại được kỳ vọng tạo khác biệt.Bài báo kết luận rằng bóng đá Malaysia không thiếu tài năng, mà đang gặp vấn đề về hệ thống. Muốn phát triển, họ cần dũng cảm thay đổi, đầu tư dài hạn và xây dựng lại nền tảng. Việc cải tổ Super League và các giải trẻ được xem là bước đi quan trọng, bởi đây là những nền tảng đang dần trở nên thiếu sức sống và dễ đoán.
Ngôi sao mà CĐV Thái Lan đang kêu gọi Madam Pang giải cứu, chính là tiền đạo Jude Soonsup-Bell, hiện 22 tuổi, sinh ra và lớn lên ở Anh. Cầu thủ này gần đây quyết định chọn khoác áo đội tuyển Thái Lan thi đấu và nhập tịch nước này, nhờ có mẹ là người Thái Lan.
Trưởng thành từ Học viện của CLB Chelsea giai đoạn 2016 - 2021, Jude Soonsup-Bell từng ấp ủ hy vọng sẽ thi đấu ở giải Ngoại hạng Anh cho đội 1 Chelsea, sau đó là Tottenham, cũng như xa hơn là đội tuyển Anh sau khi đã khoác áo các đội trẻ từ U.15 đến U.19, nhưng đã bất thành. Sau thời gian đến Tây Ban Nha thi đấu cho CLB Cordoba, cầu thủ này đã trở về Anh khoác áo CLB hạng tư Grimsby Town.
Từ tháng 11.2025, Soonsup-Bell quyết định chuyển quốc tịch để được thi đấu cho đội tuyển Thái Lan. Đến nay, anh thi đấu 3 trận và ghi được 2 bàn. Anh cũng góp công lớn cho "Voi chiến" (biệt danh đội tuyển Thái Lan) trong trận thắng Turkmenistan tỷ số 2-1 mới đây để giành vé dự Asian Cup 2027, khi là người kiến tạo cơ hội cho trung vệ Manuel Bihr ghi bàn quyết định ở phút 89.
Mặc dù vậy, sau khi trở về Anh thi đấu cho Grimsby Town, Soonsup-Bell bị đội bóng này đẩy lên băng ghế dự mà không rõ lý do, trong khi anh đã hoàn toàn hồi phục chấn thương.
"Từ việc liên tục được đá chính và chơi hơn 60 phút trong nhiều trận đấu vào đầu năm, sau khi bình phục chấn thương khoảng một tháng nay, thời gian thi đấu của Soonsup-Bell đã giảm một cách đáng báo động. Gần đây nhất, trong trận thắng 2-0 trên sân khách trước đối thủ Crawley Town FC vào ngày 6.4, anh chỉ được CLB Grimsby Town điền tên vào danh sách dự bị. Và thậm chí còn không được tung ra sân một phút nào.
Tình huống này hoàn toàn trái ngược với màn trình diễn ấn tượng của Soonsup-Bell với đội tuyển Thái Lan, nơi gần đây anh đã đóng vai trò là người hùng, góp phần vào bàn thắng quyết định giúp "Voi chiến" đánh bại đối thủ Turkmenistan để giành vé dự Asian Cup 2027 tại Ả Rập Xê Út", Siamsport bày tỏ và thêm rằng, rất nhiều CĐV Thái Lan đang rất sốt ruột và kêu gọi Madam Pang phải hành động để giải cứu cầu thủ con cưng của họ.
Madam Pang, từ trước khi ra ứng cử tranh chức Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Thái Lan (FAT), liên tục đến Anh để thuyết phục Soonsup-Bell trở về thi đấu cho đội tuyển Thái Lan.
Theo Siamsport, có nhiều lý do CLB Grimsby Town gây sốc với quyết định "đẩy Soonsup-Bell lên ghế dự bị", đó có thể là do hợp đồng của cầu thủ này sắp hết hạn vào ngày 30.6 tới, hoặc cũng có khả năng vì vấn đề chiến thuật.
Nhưng bất kể vì lý do nào, việc Soonsup-Bell ít thi đấu, đối mặt tình thế khó khăn cho sự nghiệp ở nước Anh, đều gây ảnh hưởng lớn đến đội tuyển Thái Lan đang trong quá trình chuẩn bị lực lượng hùng hậu để hướng đến Asian Cup 2027.
"Soonsup-Bell hiện nay là niềm hy vọng số 1 trên hàng công của đội tuyển Thái Lan, sau khi các cầu thủ quan trọng khác như Supachok Sarachat hay Supachai Chaided đều xuống phong độ. Trong khi những trụ cột còn lại như Chanathip Songkrasin, Sarach Yooyen hay Theerathon Bunmathan đều đã lớn tuổi, từ 32 đến 36 tuổi", theo Siamsport.
Chiều 12.4, đội tuyển Việt Nam đối đầu với đội tuyển Úc ở trận đấu tranh hạng ba giải futsal Đông Nam Á 2026. Trước đó, đội bóng sao vàng nhận thất bại đáng tiếc 2-3 trước đương kim vô địch Indonesia. Phía bên kia, đại diện đến từ xứ sở chuột túi để thua 2-4 trước chủ nhà Thái Lan.
Ở trận đấu tranh HCĐ, đội tuyển Việt Nam đã giành chiến thắng thuyết phục 3-0 trước Úc. Lần lượt, Nhan Gia Hưng, Châu Đoàn Phát và Nguyễn Thịnh Phát đã điền tên lên bảng đếm số để giúp đoàn quân của ông Giustozzi cán đích giải đấu với vị trí hạng ba chung cuộc.
Đoàn quân của HLV Diego Giustozzi có bàn thắng mở tỷ số từ sớm nhờ công của Nhan Gia Hưng. Từ một tình huống phạt góc ở phút thứ 3, Nguyễn Đa Hai tung cú sút chéo góc không chính xác, nhưng vô tình trở thành đường kiến tạo về phía cột hai để Gia Hưng đệm bóng đưa đội tuyển Việt Nam vượt lên dẫn trước.
Trước khi hiệp 1 khép lại, đội tuyển Việt Nam đã kịp ghi thêm bàn thắng nhân đôi cách biệt. Phút 18, khi bóng đang đang trôi về sát chấm phạt góc, Nguyễn Đa Hải đã khiến đối phương bất ngờ với đường chuyền ngược vòng trong để Châu Đoàn Phát dứt điểm quyết đoán, nâng tỷ số lên 2-0 cho thầy trò HLV Giustozzi.
Sang hiệp 2, khi bóng mới lăn được vỏn vẹn 9 giây từ sau tiếng còi khai cuộc, đội tuyển Việt Nam đã có bàn thắng đào sâu cách biệt thành 3-0 trước Úc. Sau một tình huống triển khai bóng nhanh, Châu Đoàn Phát đánh đầu làm tường vào trong để Nguyễn Thịnh Phát tung cú sút tung lưới đội tuyển Úc.
VFF thưởng nóng cho đội vì thành tích đáng khen ngợi này.