Ngày 7-4, Ban chỉ đạo 35 Thành ủy TP.HCM cho biết đã ban hành kế hoạch tổ chức Giải báo chí về công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng tại TP.HCM năm 2026.
Dự kiến, Giải báo chí về công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng tại TP.HCM năm 2026 sẽ được phát động trong tháng 4-2026, trao giải đầu tháng 7-2026.
Lễ trao giải nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành phố Sài Gòn – Gia Định chính thức mang tên Chủ tịch Hồ Chí Minh (2-7-1976 – 2-7-2026), đồng thời tròn 1 năm hợp nhất TP.HCM và Bình Dương, Bà Rịa – Vũng Tàu.
Có tổng cộng 28 giải, chia theo các thể loại: tạp chí, báo viết và phát thanh, truyền hình, video clip. Trong đó giải nhất mỗi thể loại trị giá 55 triệu đồng/giải.
Người dự thi là công dân Việt Nam đang sống và làm việc tại TP.HCM (trừ thành viên ban chỉ đạo, ban tổ chức, ban giám khảo, tổ thư ký giải).
Các tác phẩm dự thi phải bảo đảm tính khoa học, kết hợp chặt chẽ giữa “xây” và “chống”, có phát hiện mới. Chủ đề tác phẩm tập trung vào những vấn đề trong công tác bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch hiện nay.
Đặc biệt là việc thực hiện tổ chức bộ máy, hệ thống chính trị hoạt động hiệu năng, hiệu lực, hiệu quả; xây dựng và thực hiện chính quyền địa phương hai cấp tại TP.HCM.
Ban tổ chức giải khuyến khích các tác phẩm có cách thức thể hiện và nêu được các giải pháp mang tính sáng tạo, độc đáo, có những thông tin cập nhật, có phát hiện mới.
Đơn vị tiếp nhận, đánh giá sơ bộ tác phẩm dự thi: các cơ quan, đơn vị cấp thành phố tiếp nhận tác phẩm của cán bộ, đảng viên… trực thuộc.
Ban công tác 35 của các xã, phường, đặc khu tiếp nhận tác phẩm của cán bộ, đảng viên, đoàn viên, hội viên và người dân trên địa bàn.
Nhóm cơ quan báo chí trên địa bàn thành phố phát động, hướng dẫn phóng viên, biên tập viên, cộng tác viên tham gia; tổ chức tiếp nhận, sàng lọc các tác phẩm đủ điều kiện.
Tác giả, nhóm tác giả (tự do) gửi trực tiếp tác phẩm về Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy.
Nơi nhận hồ sơ dự thi qua đường bưu điện và trực tiếp: Ban Tuyên giáo và Dân vận Thành ủy TP.HCM, số 127 Trương Định, phường Xuân Hòa, TP.HCM (qua Phòng Tuyên truyền, Báo chí – Xuất bản).
Đồng thời gửi file mềm các tác phẩm dự thi qua email: [email protected] .
Ngày 6-4, Sở Nội vụ tỉnh Lâm Đồng cho biết vừa có tờ trình gửi UBND tỉnh về việc quy định số lượng cấp phó giám đốc sở và tương đương tại các cơ quan chuyên môn thuộc UBND tỉnh.
Theo cơ quan này, sau sắp xếp, tỉnh đã thành lập 14 cơ quan chuyên môn thuộc UBND tỉnh, đồng thời chủ tịch UBND tỉnh cũng đã ký các quyết định bổ nhiệm cấp phó đối với người đứng đầu các sở.
Theo quy định hiện hành, tổng số lượng phó giám đốc sở và tương đương tại Lâm Đồng được bố trí tối đa là 73 người. Tuy nhiên số lượng thực tế hiện nay đang là 101 người, vượt 28 người so với định mức. Do đó tỉnh Lâm Đồng sẽ tính toán để giảm 28 phó giám đốc sở.
Sở Nội vụ Lâm Đồng cho rằng cần tính toán số lượng cấp phó ở từng sở theo quy mô tổ chức, phạm vi quản lý, số biên chế được giao, khối lượng công việc và mức độ phức tạp của lĩnh vực phụ trách.
Những sở quản lý đa ngành, đa lĩnh vực, khối lượng việc lớn cần được bố trí số lượng cấp phó cao hơn mức bình quân chung.
Ngược lại, những sở có ít chuyên ngành hoặc đã chuyển bớt chức năng, nhiệm vụ cho đơn vị khác thì bố trí thấp hơn.
Cụ thể, Sở Nội vụ đề xuất bố trí tối đa 7 phó giám đốc cho 3 sở: Nông nghiệp và Môi trường, Tài chính, Xây dựng. Đây là các sở được đánh giá có phạm vi quản lý rộng, đầu việc nhiều, liên quan nhiều lĩnh vực quan trọng của tỉnh.
Ngoài ra, Văn phòng UBND tỉnh và Sở Nội vụ được đề xuất tối đa 6 cấp phó mỗi đơn vị. 6 đơn vị gồm Sở Khoa học và Công nghệ, Sở Công Thương, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Sở Y tế, Sở Giáo dục và Đào tạo, Thanh tra tỉnh được bố trí tối đa 5 cấp phó.
Sở Tư pháp và Sở Dân tộc và Tôn giáo mỗi đơn vị 4 cấp phó, còn Sở Ngoại vụ là 2 cấp phó. Theo phương án này, tổng số lượng phó giám đốc sở được bố trí sẽ về đúng mức 73/73.
Đầu tháng 4, ông Đỗ Xuân Trường, 61 tuổi, ở thôn Phú Hữu 2, xã Phú Nghĩa, phải lách qua hai ngôi mộ đi vào mảnh ruộng nằm ở khu Sau Đình. Không thể đưa phương tiện cơ giới vào làm đất, đi lại khó khăn nên ruộng gần như bỏ hoang.
"Không thể sản xuất trên chính mảnh đất của mình đã ảnh hưởng đến thu nhập của gia đình tôi", ông Trường bức xúc nói và cho biết đã nhiều lần phản ánh với chính quyền nhưng chưa đạt kết quả.
Hai ngôi mộ mới xây là của gia đình ông Nguyễn Văn Huệ. Theo kết luận của UBND huyện Chương Mỹ cũ, ông Huệ được cấp hơn 2.000 m2 đất nông nghiệp, trong đó có 504 m2 đất 5% ở khu Sau Đình. Tuy nhiên, từ năm 2005, ông đã tự ý xây dựng nhà ở, công trình phụ, sân bêtông, trụ cổng... trên diện tích khoảng 715 m2, bao gồm cả đất nông nghiệp và đất công.
Chính quyền kết luận ông Huệ đã lấn chiếm khoảng 211 m2 đất công do UBND xã quản lý, chắn lối đi vào khu đất sản xuất của 5 hộ dân, trong đó có hộ của ông Đỗ Xuân Trường.
Tháng 12/2025, UBND xã Phú Nghĩa tổ chức cưỡng chế mở lối đi vào khu đất nông nghiệp của 5 hộ dân tại khu Sau Đình, thôn Phú Hữu 2. Tuyến đường được mở rộng 3,5 m, dài gần 200 m, nằm trên diện tích đất công do xã quản lý giáp ranh 504 m2 đất 5% của hộ ông Nguyễn Văn Huệ.
Trong quá trình cưỡng chế, chính quyền đã xác định ranh giới giữa đất công và đất của hộ ông Huệ bằng việc đóng cọc mốc và quây rào B40. Tuy nhiên, khoảng một tháng sau, trên đoạn đường này xuất hiện hai ngôi mộ, một hình chữ nhật, một hình tròn, dựng bằng gạch án ngữ gần hết lối đi, khiến các hộ dân có đất phía trong rất khó vào canh tác.
Trước phản ánh của các hộ dân, UBND xã Phú Nghĩa đã làm việc với ông Nguyễn Văn Huệ. Tại buổi làm việc, ông Huệ cho biết gia đình từng có hai phần mộ bị thất lạc từ trước năm 1977, sau khi cưỡng chế làm lộ vị trí nên đã xây dựng lại.
Tuy nhiên, theo đại diện Phòng Kinh tế xã Phú Nghĩa, tại thời điểm cưỡng chế, khu vực này chỉ có một chuồng vịt rộng khoảng 10 m2 và một cây mít, không ghi nhận dấu hiệu mộ phần. Khu đất trước đây là gò cao, từng được người dân sử dụng để chôn cất, song chủ yếu là các nấm mộ đơn sơ, không có công trình kiên cố, qua thời gian dài, nhiều phần mộ đã bị vùi lấp, mất dấu.
"Do đó, hiện chưa có cơ sở khẳng định hai ngôi mộ mới xây là mộ cũ tồn tại từ trước hay được dựng lên sau này", đại diện Phòng Kinh tế xã Phú Nghĩa nói.
UBND xã Phú Nghĩa cho biết sẽ tiếp tục mời các bên liên quan để làm việc, hòa giải và làm rõ nguồn gốc hai ngôi mộ. Trường hợp vụ việc kéo dài, tiềm ẩn nguy cơ gây mất an ninh trật tự, toàn bộ hồ sơ sẽ được chuyển cơ quan công an để xử lý theo quy định pháp luật.
Rừng Cấm, còn gọi rú Cấm rộng hơn 4 ha, nằm trên đồi cao khoảng 70 m, ở làng Thọ Linh. Rừng được bảo vệ bằng hương ước truyền đời và trở thành lá phổi của vùng đất bán sơn địa, giữa miền gió Lào khắc nghiệt.
Từ trên cao nhìn xuống, rừng Cấm cách làng Thọ Linh bởi con sông rộng hơn 100 m, là mảng xanh giáp với rừng trồng gỗ keo. Trong rừng có hàng trăm cây gỗ quý như lim, sến, dỗi, gõ, giẻ... Nhiều cây đường kính gốc hơn một mét, tầng tán xếp chồng nhau. Do gần khu dân cư, động vật không nhiều, chủ yếu là chim, sóc và ong.
Theo gia phả của 5 dòng họ chính và bia đá trước đình làng, Thọ Linh được hình thành từ cuối thời Trần, đầu thời Lê, khoảng thế kỷ XV. Thời điểm đó, vùng đất này thường xuyên bị quân Chiêm Thành quấy nhiễu. Triều đình cử một vị tướng đến vùng đất Ô Châu, nay thuộc Quảng Trị dẹp loạn, đồng thời chiêu dân khai khẩn, lập làng. Cánh rừng Cấm hình thành từ những ngày đầu ấy.
Trong 8 năm chiến tranh phá hoại miền Bắc của Mỹ, khu rừng từng che chở cho bộ đội, điểm ẩn náu của lực lượng Hải quân khi tàu từ sông Gianh ngược dòng tiến vào. Tàu trú ẩn hai bên sông được cây rừng che chắn. Ven rừng là trận địa pháo, tạo thành thế phòng thủ vững chắc.
Ông Phan Xuân Hải, trưởng làng Thọ Linh, cho biết để bảo vệ rừng Cấm, người xưa đã có hương ước miệng quy định mọi cư dân, từ già đến trẻ, đều có trách nhiệm giữ rừng. Người lớn phải dạy con cháu không chặt phá cây, không xâm hại hệ sinh thái. Những ai vi phạm sẽ bị xử phạt nghiêm khắc.
"Rừng là tài sản của làng, là di sản của tổ tiên để lại. Mất rừng là có tội với tiền nhân", ông Hải nói. Quan niệm này đã ăn sâu vào nhận thức của người dân, trở thành quy ước bất thành văn nhưng có sức ràng buộc mạnh mẽ.
Sau ngày đất nước thống nhất, rừng xung quanh được người dân khai hoang, trồng trọt để phát triển kinh tế. Tuy nhiên, rừng Cấm vẫn được giữ nguyên. Thời kỳ hợp tác xã, làng chỉ cho phép khai thác một số cây phục vụ công trình chung, còn lại tuyệt đối không đụng đến.
"Người dân ý thức rõ đây là rừng cấm. Dù cuộc sống còn khó khăn, không ai nghĩ đến chuyện phá rừng để lấy gỗ", ông Trần Đình Trường, trưởng thôn Linh Cận Sơn, làng Thọ Linh, cho hay.
Hiện nay, để tăng cường bảo vệ và cải thiện cảnh quan, dân làng còn trồng thêm các hàng xà cừ ven rừng. Những hàng cây này vừa tạo ranh giới tự nhiên, vừa góp phần giữ đất, chống xói mòn. Sắp tới làng mua cây lim trồng quanh rừng.
"Rừng Cấm là niềm tự hào của làng Thọ Linh. Nếu không có quy ước gìn giữ thì sẽ bị phá lấy đất sản xuất", trưởng làng Phan Xuân Hải nói, cho hay nhiều cây gỗ gõ thuộc nhóm 1, giá hàng chục triệu đồng một mét khối. Nhưng với người dân "đừng nói tiền triệu mà trăm tỷ đồng cũng không ai dám đụng đến cây".