Nói đến ông Nguyễn Thanh Toàn, hay còn gọi là Hai Toàn (ông sinh năm 1944) không người yêu bóng đá nào của TP.HCM hơn 4 thập niên trước lại không biết đến. Ông từng khoác áo đội tuyển quốc gia năm 1959 thi đấu ở 6 nước châu Âu rồi thi đấu cho trường huấn luyện những năm 1959-1963, trước vài năm so với những tên tuổi nổi tiếng như Trần Duy Long, Lê Thế Thọ. Sau đó ông đi học ở Kiev (Liên Xô cũ) rồi trở về Việt Nam, sau 1975 vào nam và trở thành Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM rồi kiêm Tổng thư ký Liên đoàn Bóng đá TP.HCM.
Sự nghiệp cầu thủ hay huấn luyện bóng đá của ông không quá lẫy lừng, ngoài lần tham gia đội tuyển thập niên 60 thì sau đó năm 1980 ông lại quay lại làm trợ lý cho HLV Trần Duy Long dẫn dắt đội tuyển quốc gia. Nhưng sự nghiệp quản lý của ông gắn bó nhiều với TP.HCM khi ông là một trong 12 người vào tiếp quản thể thao thành phố sau năm 1975. Sau đó ông được coi là một trụ cột chính khai phá sức mạnh cho bóng đá thành phố, thúc đẩy ra đời nhiều giải đấu và đặc biệt là luôn hướng đến việc tổ chức thi đấu các trận giao hữu hay giải đấu quốc tế.
Thời những năm cuối 1970 và đầu những năm 1980, ông cùng với ông Nguyễn Minh Cảnh, khi đó là trưởng bộ môn bóng đá đã có sáng kiến tổ chức các giải A1, các giải A2, hạng B TP.HCM rất thu hút, quy tụ cả trăm đội tranh tài. Mật độ thi đấu các giải dồn dập và nhiều vô kể, giúp cho cầu thủ không chỉ được cọ xát tích lũy kinh nghiệm, mà còn nâng trình độ lên rất nhiều. Đặc biệt là việc tổ chức cho các đội trẻ đá mở màn trước các trận đấu của đội A1 thời đó thật hay, làm cho khí thế bóng đá TP.HCM luôn sục sôi.
Ông cũng góp phần khai sinh ra trường năng khiếu nghiệp vụ TP.HCM đào tạo ra lứa tài năng cho bóng đá TP.HCM khi đó như Đặng Trần Chỉnh, Võ Hoàng Bửu, Nguyễn Hồng Phẩm, Hà Vương Ngầu Nại, Phan Huy Khải, Phạm Văn Tám, Lương Vĩnh Lễ, Nguyễn Thanh Tùng (con trai ông) chắp cánh cho họ gia nhập các đội Cảng Sài Gòn, Hải Quan, Sở Công nghiệp tung hoành ngang dọc. Dưới tài quản lý thao lược của ông, bóng đá TP.HCM khi đó rất thịnh không chỉ là “lò” cung cấp cầu thủ giỏi mà đội ngũ trọng tài cũng phong phú, chất lượng, uy tín chiếm gần 50% tổng số trọng tài quốc gia.
Nhưng dấu ấn lớn nhất của ông Hai Toàn chính là tham mưu cho Giám đốc Sở TDTT TP.HCM Lê Bửu khơi nguồn cho việc thúc đẩy hợp tác quốc tế. Rất nhiều đội bóng từ Liên Xô (cũ) hay các đội từ châu Âu và Đông Nam Á, châu Á lần lượt sang TP.HCM thi đấu, đầu tiên là giao hữu rồi tiến tới tham dự các giải mời đều diễn ra tại sân Thống Nhất như Cúp liên Cảng, Cúp bóng đá TP.HCM mở rộng hoặc phối hợp với Liên đoàn Bóng đá Việt Nam đưa các giải quốc tế khác về TP.HCM thi đấu như Cúp Độc Lập, Dunhill Cup.
Chính nhờ thi đấu quốc tế nhiều mà đời sống bóng đá TP.HCM thời đó vô cùng phong phú. Người hâm mộ thành phố luôn được sống trong bầu không khí bóng đá liên tục mỗi tuần hoặc 3-4 ngày là có trận đấu. Sân Thống Nhất luôn sáng đèn bất kể nắng mưa và cảnh hàng nghìn người rồng rắn xếp hàng mua vé vào sân, thực sự là những hình ảnh khó quên của bóng đá TP.HCM, có phần đóng góp không nhỏ của ông Nguyễn Thanh Toàn.
Cuối năm 1989, lãnh đạo TP.HCM đã chỉ đạo Sở TDTT tìm hướng xã hội hóa bóng đá, đặt nền móng cho việc ra đời của Liên đoàn Bóng đá TP.HCM (HFF). Đây là giai đoạn chuyển mình quan trọng, phù hợp với xu thế phát triển chung khi Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) cũng được thành lập vào năm 1989. Ông Nguyễn Thanh Toàn khi đó vừa là Phó giám đốc Sở TDTT TP.HCM và cũng trở thành Phó chủ tịch HFF. Đến năm 1993, ông trở thành Phó tổng thư ký VFF hỗ trợ cho Tổng thư ký Trần Bảy, đứng đầu văn phòng 2 của khu vực phía nam.
Dù là văn phòng 2 nhưng thời đó hoạt động của bóng đá Việt Nam chủ yếu là ở TP.HCM khi tiếng nói của cặp bài trùng Nguyễn Tấn Minh (phó chủ tịch) và Nguyễn Thanh Toàn luôn có trọng lượng. Ông Hai Toàn thậm chí được Ban Chấp hành tín nhiệm giao nắm luôn các vấn đề chuyên môn như hoạt động thi đấu, đào tạo, xây dựng nguồn nhân lực cho bóng đá Việt Nam. Ông Tấn Minh khi đó lo tư duy kiếm tiền, còn ông Hai Toàn làm chuyên môn đỉnh đạc, giới thiệu nhiều cán bộ tài năng tham gia AFC. Cả 2 đã trở thành “cặp đôi hoàn hảo” trong mắt của người hâm mộ khắp cả nước.
Ông Hai Toàn tính tình ôn hòa, luôn ẩn mình, thái độ lúc nào cũng khiêm nhường, đối xử có tình có nghĩa với nhiều thế hệ bóng đá lúc bấy giờ và lúc nào cũng nở nụ cười hiền hòa khi tiếp chuyện. Tôi nhớ giai đoạn đó rất nhiều lần đến văn phòng 2 VFF đặt ở khán đài B sân Thống Nhất, đường Đào Duy Từ để phỏng vấn viết bài về hoạt động của bộ máy liên đoàn. Ông Hai Toàn luôn sẵn sàng trả lời các câu hỏi về thi đấu, về quản lý phong trào…
Thời đó bóng đá Việt Nam nói chung và TP.HCM nói riêng hay đón ông Peter Velappan, Tổng thư ký AFC và ông Paul Mony, Tổng thư ký AFF sang TP.HCM. Ông Hai Toàn luôn đứng đầu những quan chức bóng đá nước nhà cùng với các ông Trần Văn Mui, Trần Duy Long tiếp xúc trao đổi, học hỏi và định hướng cách làm bóng đá theo chuẩn của châu Á, từ đó có sự hòa nhập nhanh chóng của bóng đá Việt Nam mà điển hình là thành tích ở SEA Games Chiang Mai năm 1995 hay Tiger Cup năm 1996.
Dấn ấn quản lý của ông luôn đậm nét, khi về hưu ông vẫn thường xuyên ra xem bóng đá ở sân Thống Nhất, vẫn tư vấn, góp ý cho những người quản lý sau này để có những cải cách, thúc đẩy cho bóng đá TP.HCM và quốc gia tiến bộ. Nhiều năm qua ông trở bệnh cộng với tuổi già sức yếu nên ngày 9.4 ông đã mãi mãi ra đi ở tuổi 90. Vĩnh biệt ông, một trụ cột quản lý, một người khơi nguồn cho sự đổi mới với nhiều hoạt động thi đấu quốc tế sôi nổi tại TP.HCM, một người giữ ngọn lửa cháy bỏng cho bóng đá nước nhà suốt hơn 50 năm qua.
Ở trận mở màn vòng 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia 2026 diễn ra hôm nay tại nhà thi đấu Đông Anh (Hà Nội) chứng kiến bất ngờ lớn khi CLB Hà Nội Tasco Auto vượt qua đội bóng từng nhiều lần vô địch quốc gia là Binh chủng thông tin với tỷ số 3-2.
Đội bóng áo lính thi đấu tốt hơn khi 2 lần vượt lên dẫn trước nhưng CLB Hà Nội Taco Auto kịp cân bằng 2-2, đưa trận đấu vào ván 5 quyết định. Ở ván đấu này, ngoại binh người Đức Ivana Vanjak rực sáng giúp đội Hà Nội Tasco Auto giành chiến thắng 15-9, khép lại thắng lợi chung cuộc 3-2 cũng là cú sốc đầu tiên ở vòng 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia năm nay.
Với sự đầu tư mạnh mẽ bằng việc mời HLV đội tuyển bóng chuyền nữ Việt Nam Nguyễn Tuấn Kiệt về dẫn dắt, chiêu mộ được dàn tuyển thủ Nguyễn Khánh Đang, Lê Thanh Thúy, Vi Thị Như Quỳnh đồng thời có ngoại binh đẳng cấp Ivana Vanjak, đội tân binh Hà Nội Tasco Auto bước đầu có được thành công. Tuy nhiên HLV Nguyễn Tuấn Kiệt vẫn chưa thật sự hài lòng: "Dù chiến thắng nhưng chúng tôi vẫn còn rất nhiều việc cần làm. Nhiều cầu thủ Hà Nội Tasco Auto vẫn chưa thi đấu đúng sức. Tuy nhiên chiến thắng hôm nay sẽ giúp đội lấy lại sự tự tin, hứa hẹn chơi tốt hơn ở các trận đấu tiếp theo".
Ngày 8.4, CLB Hà Nội Tasco Auto sẽ thi đấu lượt trận thứ hai của vòng 1 giải bóng chuyền vô địch quốc gia, chạm trán với CLB Hóa chất Đức Giang Lào Cai.
Ronaldo vừa gọi, Messi lập tức trả lời. Cả hai danh thủ này đều ghi bàn ở các trận đấu tại CLB của mình cuối tuần qua, với Ronaldo ghi cú đúp cho Al Nassr, còn Messi ghi bàn đầu tiên trong lịch sử cho Inter Miami trên sân nhà mới Nu vừa được khánh thành.
"Bất chấp tuổi tác, tài năng và sự cống hiến của Messi và Ronaldo vẫn luôn cuốn hút người xem, họ đang định hình một cuộc đua mới, hướng đến kỷ lục 1.000 bàn thắng. Giữa họ, cuộc đua sẽ không bao giờ là kết thúc. Ronaldo tưởng chừng sẽ một mình hướng đến kỷ lục, nhưng rồi Messi đã nhập cuộc", Marca viết.
"Vậy cuộc đua 1.000 bàn thắng giữa họ đang diễn ra như thế nào?", Marca bày tỏ. Messi sau bàn thắng vừa ghi ngày 5.4 đã đạt 903 bàn trong sự nghiệp và là bàn thắng thứ 5 của mùa giải năm nay. Anh còn cách kỷ lục 1.000 bàn thắng 97 bàn nữa. Trong khi Ronaldo với cú đúp vừa ghi, chỉ còn cách kỷ lục 33 bàn nữa mà thôi.
Với Messi, đội trưởng đội tuyển Argentina, hiện 38 tuổi, đã đạt được 903 bàn thắng sau 1.146 trận đấu.
Hầu hết các bàn thắng của Messi đều được ghi trong thời gian anh thi đấu cho CLB Barcelona, nơi anh ghi tổng cộng 672 bàn. Sau đó, anh ghi thêm 32 bàn nữa cho PSG và hiện đã có 83 bàn thắng cho Inter Miami. Ngoài ra, anh còn ghi được 116 bàn cho đội tuyển Argentina. Bàn thắng gần nhất của anh được ghi cho đội tuyển là trong trận giao hữu quốc tế thắng Zambia tỷ số 5-0 ngày 1.4.
Về phần Ronaldo, 41 tuổi, đội trưởng đội tuyển Bồ Đào Nha, anh vừa ăn mừng với cú đúp bàn thắng cho Al Nassr sau hơn 1 tháng nghỉ thi đấu vì chấn thương.
"CR7" (biệt danh của Ronaldo) hiện có 967 bàn thắng sau 1.313 trận đấu và chỉ còn cách cột mốc 1.000 bàn thắng chỉ 33 bàn. Trong suốt sự nghiệp của mình, danh thủ người Bồ Đào Nha đã ghi 450 bàn cho Real Madrid, 145 bàn cho CLB M.U, 101 bàn cho CLB Juventus, 123 bàn cho Al Nassr và 5 bàn cho Sporting CP. Ngoài ra, anh còn ghi 143 bàn cho đội tuyển Bồ Đào Nha.
Ronaldo và Messi hiện đều là những cầu thủ ghi bàn xuất sắc mọi thời đại ở đội tuyển quốc gia của mình. Với kỷ lục 1.000 bàn thắng hiện nay cả hai đang hướng đến, sẽ "chỉ có thời gian mới trả lời được liệu họ có thể ghi nốt số bàn thắng còn lại từ giờ đến cuối sự nghiệp hay không", theo Marca.
Tuy nhiên, điều này lại tạo một sự phấn khích rất lớn đối với người xem, khi hai danh thủ này sẽ hướng đến World Cup 2026 sắp tới đây, để xem ai sẽ cải thiện thêm số bàn thắng của mình ra sao.
"Chắc chắn, đó sẽ là một sự kiện lịch sử. Vũ điệu cuối cùng của họ, kỳ World Cup cuối cùng của họ, đánh dấu sự kết thúc của một kỷ nguyên được thống trị bởi lối chơi, bàn thắng và tài năng của họ, vì thế sẽ vô cùng đáng xem và đáng chờ đợi", Marca nhấn mạnh.
Messi hiện chưa chắc việc tham dự World Cup 2026, nhưng đây chỉ là vấn đề thời gian. Nếu tham dự, anh sẽ cùng Ronaldo trở thành hai cầu thủ duy nhất từng góp mặt ở 6 kỳ World Cup.
Messi dẫn đầu tất cả các cầu thủ về số trận đấu tại World Cup trong lịch sử, đạt 26 trận sau khi tham gia các kỳ World Cup ở Đức năm 2006, Nam Phi 2010, Brazil 2014, Nga 2018 và Qatar 2022, nơi anh đăng quang vô địch. Còn Ronaldo, với 22 trận đấu trải dài qua các kỳ World Cup như trên, và đang xếp thứ 5 sau Lothar Matthaus, Miroslav Klose và Paolo Maldini.
Messi nếu đến World Cup, anh sẽ cùng đội tuyển Argentina bước vào hành trình bảo vệ chức vô địch đã đoạt được năm 2022. "Albiceleste" (biệt danh đội tuyển Argentina) nằm ở bảng J với đội tuyển Áo, Algeria và Jordan. Còn Bồ Đào Nha của Ronaldo sẽ đối đầu với Colombia, Uzbekistan và DR Congo ở bảng K.
Điều đáng thú vị, nếu Messi và đội tuyển Argentina đứng đầu bảng, vượt qua vòng 32 đội và 16 đội, thì ở tứ kết họ sẽ đụng độ Bồ Đào Nha của Ronaldo, đội cũng sẽ có hành trình tương tự để đáp ứng điều kiện và đứng cùng nhánh đấu tại World Cup 2026.
Đây là kịch bản mà mọi người xem bóng đá đều chờ đợi xảy ra, và dĩ nhiên, đó còn là cuộc đấu 1.000 bàn thắng của cả hai danh thủ này, Marca kết luận.
Sau nhiều tuần đàm phán căng thẳng, giải bóng rổ nữ nhà nghề Mỹ (WNBA) đạt được thỏa thuận lao động tập thể (CBA) mới, mở ra bước ngoặt lớn về thu nhập cho các cầu thủ. Những ngôi sao hàng đầu, đặc biệt là Caitlin Clark, chứng kiến mức lương tăng đột biến.
Clark, người được Indiana Fever chọn ở vị trí số một kỳ tuyển chọn 2024, nhanh chóng trở thành gương mặt đại diện của giải đấu. Tuy nhiên, trong hai mùa đầu tiên, VĐV người Mỹ chỉ nhận khoảng 85.000 USD mỗi năm - con số bị đánh giá thấp so với giá trị thương mại và sức hút mà cô mang lại.
Phần lớn thu nhập của Clark đến từ các hợp đồng tài trợ bên ngoài sân đấu. Đáng chú ý, cô ký hợp đồng trị giá 28 triệu USD trong 8 năm với Nike.
Theo thỏa thuận mới, mức lương cơ bản của Clark sẽ tăng lên 528.000 USD vào năm 2026, tương đương mức tăng 521% so với năm 2025. Sự thay đổi này đến từ điều khoản đặc biệt mang tên "exceptional performance on initial contract" (thành tích xuất sắc trong hợp đồng tân binh).
Điều khoản này cho phép các cầu thủ tối đa hóa thu nhập ngay trong hợp đồng 4 năm đầu tiên. Đồng thời, nó cũng mở ra khả năng Clark chỉ còn thi đấu thêm một mùa theo hợp đồng tân binh trước khi đủ điều kiện ký gia hạn với mức lương cao hơn.
Những cầu thủ đủ điều kiện áp dụng điều khoản này là người giành danh hiệu cầu thủ hay nhất MVP hoặc được chọn vào đội hình tiêu biểu All-WNBA trong ba mùa đầu sự nghiệp - tiêu chí mà Clark được dự báo sẽ đạt được.
Không chỉ Clark, nhiều cầu thủ WNBA khác cũng hưởng lợi từ thỏa thuận mới. Aliyah Boston tăng lương từ 94.000 USD lên 574.000 USD, Paige Bueckers từ 80.000 USD lên 500.000 USD, còn Angel Reese từ 75.000 USD lên 350.000 USD.
Trong số này, Boston - đồng đội của Clark tại Indiana Fever - dự kiến trở thành cầu thủ hưởng lương cao nhất WNBA năm 2026. Xếp sau là Diamond Miller của Dallas, trong khi Clark đứng thứ ba.
Dù có bước tiến đáng kể, thu nhập của các ngôi sao WNBA vẫn còn cách rất xa so với các đồng nghiệp nam tại NBA. Ở mùa giải 2025-2026, trần lương của NBA lên tới 154,6 triệu USD mỗi đội, với mức lương trung bình khoảng 10,5 triệu USD mỗi cầu thủ và lương tối thiểu tân binh đã đạt 1,27 triệu USD.
Ngôi sao hưởng lương cao nhất giải là Stephen Curry của Golden State Warriors với khoảng 59,6 triệu USD mỗi năm. Xếp sau là Joel Embiid và Nikola Jokic, cùng nhận khoảng 55,2 triệu USD/mùa. Các tên tuổi khác như Giannis Antetokounmpo, Jimmy Butler, Anthony Davis hay Jayson Tatum cũng đều có thu nhập trên 54 triệu USD mỗi năm.
Khoảng cách này cho thấy dù WNBA đã có bước chuyển mình mạnh mẽ, bài toán thu nhập giữa hai giải bóng rổ hàng đầu thế giới vẫn còn rất lớn.