Công viên Bãi Sau, phường Vũng Tàu (TP.HCM) là một trong những điểm nhấn quan trọng trong dự án chỉnh trang trục đường Thùy Vân với tổng vốn đầu tư hơn 1.100 tỉ đồng.
Dự án từng được kỳ vọng trở thành không gian công cộng hiện đại, góp phần nâng tầm diện mạo đô thị du lịch Vũng Tàu. Với thiết kế thoáng đãng, cảnh quan xanh mát và đặc biệt là công trình biểu tượng tháp Tam Thắng, nơi đây nhanh chóng thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham quan, vui chơi mỗi buổi tối, nhất là dịp cuối tuần và lễ, tết.
Tuy nhiên, trái với kỳ vọng ban đầu, thời gian gần đây, công viên Bãi Sau lại đang đối mặt với tình trạng buôn bán hàng rong tràn lan, gây mất mỹ quan đô thị và ảnh hưởng không nhỏ đến trải nghiệm của du khách.
Dù đã từng được các cơ quan chức năng vào cuộc xử lý quyết liệt sau phản ánh của Báo Thanh Niên, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, tình trạng này lại tiếp diễn, thậm chí có dấu hiệu phức tạp hơn.
Theo phản ánh của người dân, tại công viên vào các buổi tối, không khó để bắt gặp hình ảnh người bán hàng rong len lỏi khắp đám đông người dân, du khách tham quan ngay dưới chân tháp Tam Thắng.
Các mặt hàng được bày bán rất đa dạng, từ đồ chơi trẻ em đến đậu hũ nóng, kẹo chỉ, bò bía, kem…
Ghi nhận của PV Thanh Niên tối 4.4, ngay trước tháp Tam Thắng, có gần 50 người bán hàng rong. Trong số đó, nhiều người bán đậu hũ nóng bày bàn ghế nhựa la liệt, che chắn lối đi của người dân, du khách.
Việc buôn bán tự phát này không chỉ gây mất trật tự mà còn khiến cảnh quan vốn được đầu tư bài bản trở nên nhếch nhác. Rác thải từ hoạt động ăn uống như ly nhựa, túi nilon, giấy gói thức ăn bị vứt bừa bãi, dù đã có thùng rác được bố trí trong khu vực.
Không ít du khách tỏ ra ngao ngán khi phải bước qua những bãi rác nhỏ hoặc tránh né các xe đẩy chiếm dụng lối đi.
Nhóm bạn của chị A.T đến từ phường Bến Nghé (TP.HCM), chia sẻ: “Tôi từng đến đây vài tháng trước và rất ấn tượng với không gian sạch đẹp, thoáng đãng. Nhưng lần quay lại này, tôi thấy khá thất vọng vì hàng rong xuất hiện quá nhiều, vừa ồn ào vừa mất vệ sinh. Điều này làm giảm đi rất nhiều thiện cảm của du khách”.
Không chỉ ảnh hưởng đến mỹ quan, hoạt động buôn bán hàng rong còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ về vệ sinh an toàn thực phẩm. Phần lớn các mặt hàng ăn uống đều không có nguồn gốc rõ ràng, không đảm bảo điều kiện bảo quản.
Đáng chú ý, thời gian gần đây, công viên Bãi Sau còn xuất hiện thêm tình trạng hát loa kẹo kéo. Nhiều nhóm người mang theo loa công suất lớn, micro đến hát. Hoạt động này thường diễn ra vào buổi tối, kéo dài nhiều giờ liền, với âm thanh lớn gây ảnh hưởng đến không gian chung.
Nhiều du khách ở các khách sạn gần công viên cho biết cảm thấy như bị “tra tấn” bởi tiếng nhạc ồn ào. “Họ hát đến khuya, âm thanh rất lớn khiến chúng tôi không thể nghỉ ngơi. Công viên là nơi để thư giãn, chứ không phải sân khấu ca nhạc tự phát như vậy”, một du khách bức xúc nói.
Trước đó, sau khi Báo Thanh Niên phản ánh về tình trạng hàng rong lấn chiếm công viên, chính quyền địa phương đã có những động thái mạnh tay. Lực lượng chức năng được tăng cường kiểm tra, nhắc nhở và xử lý các trường hợp vi phạm. Trong một thời gian, tình trạng này đã được kiểm soát, trả lại phần nào diện mạo sạch đẹp cho công viên.
Tuy nhiên, theo ghi nhận, hơn một tháng trở lại đây, các hoạt động buôn bán hàng rong lại “tái xuất”. Điều này cho thấy việc xử lý vẫn chưa mang tính bền vững, chủ yếu dừng ở giải pháp tình thế. Khi lực lượng chức năng vắng mặt, những người bán hàng lại tiếp tục quay trở lại hoạt động.
Một cán bộ địa phương cho biết, việc xử lý hàng rong gặp nhiều khó khăn do phần lớn người bán là lao động tự do, hoàn cảnh khó khăn. Họ thường di chuyển linh hoạt, hoạt động vào các khung giờ cao điểm nên khó kiểm soát triệt để. Ngoài ra, chế tài xử phạt hiện nay chưa đủ sức răn đe, dẫn đến tình trạng “bắt cóc bỏ đĩa”.
Dù vậy, nhiều ý kiến cho rằng, không thể vì lý do mưu sinh mà bỏ qua việc giữ gìn trật tự và mỹ quan đô thị, nhất là tại một điểm du lịch quan trọng như công viên Bãi Sau. Nếu không có biện pháp quản lý hiệu quả, hình ảnh của phố biển Vũng Tàu sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng trong mắt du khách.
Một số chuyên gia du lịch đề xuất, bên cạnh việc tăng cường kiểm tra, xử lý vi phạm, chính quyền cần có giải pháp căn cơ hơn, như quy hoạch khu vực buôn bán hợp pháp, tạo điều kiện cho người dân kinh doanh nhưng vẫn đảm bảo trật tự. Đồng thời, cần đẩy mạnh tuyên truyền nâng cao ý thức của cả người bán lẫn người mua trong việc giữ gìn vệ sinh môi trường.
Ngoài ra, việc ứng dụng công nghệ trong quản lý đô thị, như lắp đặt camera giám sát, cũng có thể giúp phát hiện và xử lý kịp thời các hành vi vi phạm. Sự phối hợp chặt chẽ giữa các lực lượng chức năng và chính quyền địa phương là yếu tố then chốt để giải quyết dứt điểm tình trạng này.
Công viên Bãi Sau không chỉ là không gian sinh hoạt cộng đồng mà còn là “bộ mặt” của du lịch Vũng Tàu. Việc để tình trạng hàng rong, rác thải và tiếng ồn kéo dài sẽ làm giảm đi giá trị của một công trình được đầu tư hàng nghìn tỉ đồng. Đã đến lúc cần có những giải pháp mạnh mẽ, đồng bộ và lâu dài để trả lại vẻ đẹp vốn có cho công viên, đáp ứng kỳ vọng của người dân và du khách.
Hồ sơ vụ án cho thấy, từ năm 2010, Linh và Phạm Minh Hạnh (cùng trú P.Hồng Hà, TP.Hà Nội) bàn bạc sử dụng giấy tờ tùy thân của người quen để lập hồ sơ vay tín chấp và mở thẻ tín dụng tại Ngân hàng HSBC Việt Nam.
Hai người mượn chứng minh nhân dân, sổ hộ khẩu, hóa đơn điện, nước của nhiều người, sau đó mở tài khoản ngân hàng đứng tên họ. Nhóm này sau đó lập khống hợp đồng lao động để "hợp thức" những người mà mình mượn giấy tờ là nhân viên của Công ty CP thương mại Vĩ Sơn.
Khi hồ sơ hoàn thiện, cả hai làm thủ tục vay vốn, mở thẻ tín dụng để chiếm đoạt tiền của ngân hàng.
Với thủ đoạn trên, từ tháng 7.2010 - 6.2014, Hạnh và Linh lập hàng chục bộ hồ sơ vay và mở thẻ tín dụng.
Tổng số tiền Ngân hàng HSBC đã giải ngân từ các hồ sơ do Hạnh lập là 4 tỉ đồng, dư nợ gốc vay tín chấp và thẻ tín dụng hơn 3,8 tỉ đồng.
Riêng Linh sử dụng giấy tờ của 22 cá nhân để lập 23 hồ sơ vay tín chấp và 20 hồ sơ mở thẻ tín dụng. Tổng dư nợ gốc đến tháng 1.2025 được xác định hơn 2 tỉ đồng.
Quá trình điều tra, các cá nhân đứng tên trong hồ sơ đều khẳng định không vay tiền, không mở thẻ và chữ ký bị giả mạo. Còn bị cáo Linh thừa nhận hành vi, khai đã dùng toàn bộ số tiền giải ngân vào mục đích cá nhân và không còn khả năng khắc phục hậu quả.
Đáng chú ý, gia đình Linh và Hạnh cung cấp hồ sơ bệnh án thể hiện cả hai từng điều trị bệnh tâm thần.
Trong đó, Linh từng điều trị tại Khoa Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, được chẩn đoán rối loạn trầm cảm tái diễn, giai đoạn nặng có loạn thần.
Tuy nhiên, kết luận giám định của Viện Pháp y tâm thần Trung ương (Bộ Y tế) cho thấy thời điểm trước, trong và sau khi gây án, Linh không mắc bệnh tâm thần, đủ khả năng nhận thức và điều khiển hành vi.
Tại thời điểm giám định, bị cáo Linh có biểu hiện rối loạn stress sau sang chấn, hạn chế khả năng nhận thức và điều khiển hành vi.
Còn với Hạnh, người này từng điều trị tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương 1 với chẩn đoán theo dõi tâm thần phân liệt.
Kết luận giám định của Viện Pháp y tâm thần Trung ương xác định trước và trong khi thực hiện hành vi lừa đảo, Hạnh không mắc bệnh tâm thần.
Song, tại thời điểm giám định, Hạnh bị trầm cảm nặng kèm triệu chứng loạn thần, mất khả năng nhận thức và điều khiển hành vi. Do đó, cơ quan điều tra tách tài liệu liên quan đến Hạnh, tạm đình chỉ điều tra để chờ kết luận giám định, xử lý sau.
Ngoài yêu cầu truy lỗi cá nhân, bạn đọc (BĐ) còn đặt vấn đề về quy chuẩn vận chuyển, cách kiểm soát kỹ thuật và trách nhiệm của doanh nghiệp…
"Cuộn thép là loại hàng rất đặc thù, trọng lượng lớn, hình dạng tròn nên nếu không có giá đỡ và thiết bị chằng buộc chuyên dụng thì rất dễ lăn. Không thể nói đơn giản là tài xế sơ suất, vì từ khâu xếp hàng, kiểm tra trước khi xe chạy đều phải có người chịu trách nhiệm rõ ràng", ý kiến của BĐ Trần Hữu Phát chỉ ra chuỗi trách nhiệm trong vận chuyển mặt hàng này.
Theo nhiều BĐ, những tai nạn như ở cầu Phú Mỹ nêu trên "không phải bất ngờ". BĐ Nguyễn Văn Hòa viết: "Đi ngoài đường không khó để thấy nhiều xe chở cuộn thép nhưng chằng buộc rất sơ sài, có khi chỉ buộc dây qua loa. Nhìn là biết nguy hiểm rồi, nhưng xe vẫn chạy hết cung đường này đến cung đường khác, người đi đường thấy chỉ biết né như né tử thần…".
Cùng góc nhìn, BĐ Lê Minh Tâm phân tích: "Tai nạn kiểu này không phải là rủi ro bất ngờ, mà là điều có thể dự đoán được. Đã biết loại hàng này nguy hiểm mà vẫn để vận chuyển theo cách thiếu tiêu chuẩn, thì xảy ra sự cố chỉ là vấn đề thời gian".
Một BĐ khác, Nguyễn Khắc Bình, bổ sung từ trải nghiệm cá nhân: "Trước đây tôi từng chạy xe tải, thấy nhiều trường hợp cuộn thép chỉ kê tạm, không có giá đỡ chắc chắn. Chỉ cần thắng gấp hoặc vào cua là rất dễ xô lệch, tài xế khó mà kiểm soát được".
Cũng nhận là "người trong ngành", BĐ Nguyễn Thành Lộc cho rằng chằng buộc không đơn giản như cách nhiều xe đang làm: "Ai làm vận tải đều biết cuộn thép phải có thiết bị giữ cố định, có tính toán trọng tâm. Nhưng thực tế nhiều xe làm rất sơ sài để tiết kiệm chi phí. Tài xế nhiều khi biết nguy hiểm nhưng không có quyền quyết định".
"Cuộn thép phải được cố định theo nguyên tắc, không chỉ buộc chặt mà phải chặn được chuyển động. Nếu chỉ dùng dây thì khi có lực quán tính, cuộn thép vẫn có thể dịch chuyển", BĐ Phạm Quang Huy phân tích
Để hạn chế những tai nạn đáng tiếc, BĐ Nguyễn Đức Khải cho rằng cần quy định riêng cho vận chuyển cuộn thép thay vì áp dụng chung. BĐ Linh Pham nhấn mạnh: "Câu chuyện này không mới, nhưng cách xử lý vẫn chưa thay đổi nhiều. Nếu muốn giảm rủi ro, phải đi từ tiêu chuẩn và giám sát.
Trước hết là quy định rõ ràng cho vận chuyển hàng nặng như cuộn thép, dùng thiết bị gì, chằng buộc ra sao, ai chịu trách nhiệm kiểm tra. Sau đó là hệ thống kiểm tra, không chỉ định kỳ mà còn đột xuất để tránh tình trạng "đối phó cho qua".
Ngoài ra, nên tham khảo cách làm của các nước có ngành logistics phát triển, họ có hướng dẫn rất chi tiết, từ thiết bị đến quy trình. Không cần sáng tạo lại từ đầu, chỉ cần áp dụng nghiêm túc. Quan trọng nhất là phải biến quy định thành thực tế, chứ không phải chỉ tồn tại trên giấy…".
Cùng với hoạt động kiểm tra của lực lượng chức năng, trách nhiệm của doanh nghiệp cũng được nhiều BĐ đọc nhắc đến. "Doanh nghiệp thường đặt nặng tiến độ giao hàng. Nếu làm đúng chuẩn, chi phí sẽ tăng, nên có tình trạng bỏ qua một số khâu an toàn", BĐ Đỗ Thành Công bày tỏ.
BĐ Vũ Ngọc Sơn cũng cho rằng: "Tài xế chỉ là người thực hiện. Điều kiện vận chuyển, thiết bị chằng buộc, quy trình kiểm tra đều do doanh nghiệp quyết định".
"Nếu nói xử phạt, theo tôi phải nâng mức lên đủ nặng để người ta "sợ" mà tuân thủ. Nhưng quan trọng hơn là phải làm rõ trách nhiệm. Tài xế có lỗi, nhưng doanh nghiệp giao xe, giao hàng, giao thời gian gấp gáp cũng phải chịu phần. Nhiều nơi ép tiến độ, tài xế buộc phải làm nhanh, làm ẩu. Nếu chỉ phạt người cầm lái thì không công bằng. Nên có cơ chế kiểm tra trách nhiệm chuỗi, từ khâu xếp hàng, chằng buộc đến khi xe lăn bánh. Còn với tài xế vi phạm nặng, tôi nghĩ nên tước bằng ít nhất vài năm", BĐ tranthanh_driver kiến nghị.
Bà Zhang Lu, 38 tuổi, làm việc tại công ty ở xã Đức Hoà, Tây Ninh, sáng nay cùng nhóm đồng nghiệp 5 nam, 3 nữ có cả người Việt và Trung Quốc, đi dã ngoại khu vực núi Dinh.
Quá trình leo núi, bà gặp tai nạn bị gãy chân, mắc kẹt tại chỗ. Do địa hình dốc, hiểm trở, những người trong đoàn không thể hỗ trợ đưa nạn nhân xuống núi. Họ gọi điện báo cảnh sát lúc hơn 12h.
Đội Chữa cháy và Cứu nạn cứu hộ khu vực 23, Công an TP HCM, điều động hai xe cùng 9 cán bộ chiến sĩ đến hiện trường sau 5 phút. Tuy nhiên, phương tiện không thể tiếp cận hiện trường. Cán bộ chiến sĩ mang công cụ hỗ trợ đi bộ lên núi hơn 2 km để tiếp cận người bị nạn.
Cán bộ tham gia cứu hộ cho biết khi đến nơi, bà Zhang Lu đang trong tình trạng tỉnh táo nhưng khá hoảng loạn do vết thương, thời tiết trưa nắng gắt. Các chiến sĩ đã sơ cứu, nẹp vết thương và trấn an tâm lý.
Hành trình đưa người phụ nữ xuống núi bằng cáng cũng là thử thách. Do thể trạng nạn nhân tương đối nặng và phải đi qua nhiều đoạn đường dốc, kíp khiêng cáng phải di chuyển thận trọng.
Đến 13h50, bà Zhang Lu được đưa xuống núi an toàn, chuyển lên xe cứu thương đến Bệnh viện Bà Rịa.
Núi Dinh cách trung tâm TP HCM khoảng 70 km, đỉnh cao nhất khoảng 500 m so với mực nước biển, là điểm đến quen thuộc với người yêu thiên nhiên và trekking. Khu vực này có địa hình đồi núi xen rừng tự nhiên, nhiều suối, chùa, thu hút du khách hành hương kết hợp dã ngoại. Các cung đường lên núi tương đối dốc, nhiều đoạn đá trơn trượt, đặc biệt vào mùa mưa tiềm ẩn nguy cơ tai nạn, đòi hỏi người leo núi phải có thể lực và chuẩn bị kỹ lưỡng.