Ngày 8-4, Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh Đắk Lắk phối hợp UBND xã Ô Loan tổ chức hội nghị khởi động dự án “Thúc đẩy quản lý bảo tồn rạn san hô gắn với du lịch cộng đồng và phát huy giá trị văn hóa làng biển” tại danh thắng quốc gia Hòn Yến.
PGS.TS Nguyễn Chu Hồi – Trưởng Ban chỉ đạo quốc gia UNDP/GEF SGP – cho hay vùng biển gần bờ Phú Yên có khoảng 182 loài san hô, tạo lợi thế lớn cho phát triển du lịch và nghề cá bền vững.
Riêng tại danh thắng quốc gia Hòn Yến có 12,7ha rạn san hô với 17 loài san hô sinh sống, phát triển tốt trên nền đá núi lửa bazan.
Tuy nhiên các rạn san hô tại đây đang bị suy thoái nghiêm trọng do tác động kép của thiên tai, biến đổi khí hậu và con người như ô nhiễm môi trường, khai thác san hô, giẫm đạp và săn bắt hải sản quá mức.
“Các rạn san hô ven bờ, quy mô nhỏ được ví như nồi cơm Thạch Sanh. Ta giữ được thì thế hệ hôm nay được ăn và thế hệ con cháu chúng ta cũng còn có cái để ăn”, PGS.TS Nguyễn Chu Hồi nhận định.
Bà Nguyễn Thị Phấn, Giám đốc Hợp tác xã Du lịch Hòn Yến, cho hay đơn vị xác định văn hóa làng biển và rạn san hô được xem như “linh hồn” của du lịch, trong đó hợp tác xã ưu tiên chất lượng trải nghiệm, thay vì chạy theo số lượng khách.
Là “cầu nối”giữa chính quyền, dự án và người dân, hợp tác xã tập hợp ngư dân, hộ kinh doanh vào chuỗi dịch vụ thống nhất, hạn chế tình trạng tranh giành khách, “chặt chém”, đồng thời xây dựng các tour trải nghiệm như “Một ngày làm ngư dân”, “Thưởng thức ẩm thực làng chài” và khám phá san hô có trách nhiệm.
Tuy nhiên trước lượng khách đến Hòn Yến ngày càng tăng nhưng còn thiếu đầu mối quản lý, cần xây dựng khu đón khách tập trung để thuận tiện kiểm soát, bảo đảm an ninh và nâng chất lượng phục vụ. Cùng với đó, địa phương cần quy hoạch lại khu vực lồng bè nuôi thủy hải sản để tránh gây mất mỹ quan.
“Các thành viên hợp tác xã đang trực tiếp bảo vệ rạn san hô, vệ sinh môi trường xung quanh Hòn Yến nhưng không có kinh phí hoạt động và mặt bằng đón khách. Vì vậy phải minh bạch hóa quyền lợi và gắn liền nguồn thu với trách nhiệm quản lý. Nếu không có kinh phí tái đầu tư, hợp tác xã không thể duy trì hoạt động bền vững” – bà Phấn nói.
Giám đốc hợp tác xã cũng nói cần đẩy mạnh tuyên truyền về du lịch cộng đồng để người dân cùng tham gia bảo vệ rạn san hô, nhất là thời điểm thủy triều rút. Dự án cũng cần hỗ trợ các khóa tiếng Anh giao tiếp cơ bản cho thành viên hợp tác xã nhằm nâng cao khả năng phục vụ, kết nối với khách quốc tế…
Kết luận hội nghị, bà Nguyễn Thị Hồng Thái, Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ tỉnh, đề nghị các cấp, ngành và địa phương cần chuyển từ nhận thức sang hành động phát huy vai trò chủ thể của phụ nữ và người dân địa phương thông qua đào tạo kỹ năng du lịch, quản lý homestay, chăm sóc và bảo tồn san hô, gắn với xây dựng các mô hình như tổ tình nguyện bảo vệ rạn san hô, tuyến đường ven biển không rác thải nhựa.
Các bên thực hiện nghiêm túc cam kết phối hợp để bắt tay ngay vào việc cụ hóa các hoạt động trong quý 2-2026, đảm bảo đúng tiến độ mà văn kiện dự án đã phê duyệt.
Buổi sáng, khi thành phố Huế còn chưa thực sự thức giấc, làn sương mỏng vẫn còn lững lờ trên mặt sông. Ánh nắng đầu ngày len qua những tán cây, rải xuống những vệt sáng vàng nhạt, khiến không gian trở nên trong trẻo và yên ả.
Hai bên bờ, những hàng cây cổ thụ nối dài, tỏa bóng mát, lá xanh rung rinh theo từng cơn gió nhẹ, tạo nên thứ âm thanh xào xạc rất riêng của Huế.
Dọc theo những bãi cỏ ven sông, sắc xanh hiện lên mềm mại và tươi non.
Những thảm cỏ được chăm sóc cẩn thận, trải dài như những tấm thảm tự nhiên, vài người dân tập thể dục, đi dạo hoặc đơn giản là ngồi nghỉ chân, tận hưởng không khí trong lành, mát dịu.
Không gian ấy vừa gần gũi, vừa thơ mộng, khiến ai một lần ghé qua cũng muốn chậm lại để cảm nhận.
Càng về chiều, ánh nắng dần vàng hơn nhưng vẫn không quá gay gắt. Mặt sông lấp lánh phản chiếu bầu trời xanh, thỉnh thoảng có vài con thuyền nhỏ lững lờ trôi, tạo nên những gợn sóng nhẹ.
Hai bờ sông như được phủ kín bởi màu xanh của cây cối, góp phần giữ cho không gian luôn mát lành.
Thời điểm hoàng hôn là lúc người Huế cùng du khách tập trung về hai bên bờ sông Hương nhiều nhất. Người ngồi bệt xuống thảm cỏ, người trải bạt, có cặp đôi nằm hẳn xuống bờ xanh tận hưởng làn gió mát lạnh sảng khoái từ dưới sông thổi lên.
Bạn Phan Anh Tú (trú TP Huế) nói rằng bãi cỏ xanh hai bờ sông Hương những năm gần đây đã trở thành điểm đến không thể bỏ qua với người dân, du khách vào dịp hè.
"Sau một ngày làm việc mệt mỏi, còn gì tuyệt hơn khi được nằm thoải người dọc bờ sông Hương để hít thở không khí trong lành, mùi thơm từ cây cỏ. Huế giữ được hai bờ sông Hương xanh mát, sạch sẽ là điều rất quý", anh Tú nói.
Không chỉ là một dòng sông, sông Hương còn là linh hồn của Huế. Việc gìn giữ và phát triển không gian xanh hai bên bờ sông đã và đang góp phần tạo nên diện mạo đô thị sinh thái đặc trưng. Người dân và du khách có thể dễ dàng cảm nhận một Huế rất khác - không ồn ào, không vội vã, mà trầm lắng, dịu dàng và đầy chất thơ.
Ông Lê Như Chinh, Giám đốc Trung tâm Công viên cây xanh Huế, cho biết trung tâm thường xuyên cử người cắt tỉa, dọn rác, tưới tắn cho bãi cỏ xanh dọc hai bờ sông Hương đoạn thuộc các công viên trung tâm thành phố.
"Chúng tôi luôn cố gắng để bãi cỏ xanh ấy thật sạch sẽ, xanh tươi và là nơi nghỉ ngơi, vui chơi của người dân thành phố", ông Chinh nói.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện "Huế xanh" bên dòng sông Hương không chỉ là vẻ đẹp của cảnh quan, mà còn là minh chứng cho nỗ lực bảo tồn thiên nhiên và gìn giữ bản sắc của một đô thị di sản.
Một Huế xanh, trong lành và bình yên - đủ để níu chân bất kỳ ai đã từng ghé đến.
Để góp phần bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia, nâng cao hiệu quả sử dụng năng lượng trong ngành xây dựng, Cục Hàng không Việt Nam yêu cầu Thủ trưởng các cơ quan, đơn vị phổ biến nội dung Chỉ thị 09 ban hành ngày 19.3 của Thủ tướng Chính phủ đến cán bộ, công chức và người lao động.
Theo đó, các phòng thuộc Cục căn cứ chức năng, nhiệm vụ được giao thực hiện rà soát, đề xuất sửa đổi, bổ sung các chiến lược, quy hoạch, chương trình, đề án, văn bản quy phạm pháp luật thuộc lĩnh vực quản lý để thực hiện lồng ghép mục tiêu sử dụng năng lượng tiết kiệm và hiệu quả.
Đồng thời, triển khai các giải pháp hiệu quả, tăng cường kiểm soát tiêu thụ năng lượng tại trụ sở làm việc, công trình do cơ quan, đơn vị quản lý.
Ngoài ra, Cục cũng yêu cầu các Cảng vụ hàng không tuyên truyền, khuyến khích các doanh nghiệp trong lĩnh vực cảng hàng không, bảo đảm hoạt động bay, vận tải hàng không... chủ động xây dựng kế hoạch thực hiện chuyển đổi phương tiện mặt đất sang phương tiện sử dụng năng lượng điện, nhiên liệu xanh.
Lộ trình cụ thể, từ năm 2027 - 2030, nghiên cứu sử dụng nhiên liệu thay thế để bổ sung một phần trong nhiên liệu hàng không. Đồng thời, hoàn thiện hệ thống cơ sở dữ liệu về sử dụng năng lượng và tiêu thụ nhiên liệu của các doanh nghiệp hàng không.
Từ năm 2035, Cục yêu cầu sử dụng tối thiểu 10% nhiên liệu bền vững cho một số chuyến bay ngắn; 100% phương tiện chở khách và phương tiện khác trong sân bay đầu tư mới sử dụng điện, năng lượng xanh.
Từ năm 2040, tất cả các phương tiện hoạt động trong khu bay sử dụng điện, năng lượng xanh (trừ các phương tiện đặc thù chưa sử dụng năng lượng điện).
Giai đoạn sau năm 2050, chuyển đổi sử dụng 100% năng lượng xanh, nhiên liệu hàng không bền vững cho tàu bay để giảm tối đa lượng phát thải khí nhà kính. Tùy thuộc điều kiện công nghệ, lượng phát thải còn lại được thực hiện bằng cách bù đắp carbon để đạt phát thải ròng bằng “0”.
Trong hàng trăm lễ hội địa phương diễn ra mỗi năm trên khắp Nhật Bản, Lễ tưởng niệm Enrei Onodachi được biết đến là lễ hội ngắn đất nước khi diễn ra trong vòng 15-20 giây.
Enrei Onodachi được tổ chức hai lần mỗi năm vào tháng 6 và tháng 10 tại Công viên Enrei Onodachi, nằm ở đèo Shiojiri thuộc tỉnh Nagano, nhằm tưởng nhớ những chuyến ghé thăm trước đây của hai Thiên hoàng Minh Trị và Chiêu Hòa.
Trong hành trình qua vùng này, hai hoàng đế chỉ dừng chân trong thời gian rất ngắn. Sau này, người tái hiện các chuyến thăm chớp nhoáng này bằng cách tổ chức lễ hội diễn ra chỉ trong vài giây.
Lễ hội mùa xuân tưởng niệm chuyến thăm của Thiên hoàng Minh Trị vào ngày 24/6/1880, trong khi lễ hội mùa thu đánh dấu chuyến ghé thăm của Thiên hoàng Hirohito vào ngày 14/10/1947.
Dù ngắn ngủi, sự kiện vẫn thu hút đông đảo người xem, các nhà sử học và du khách tò mò, những người tụ họp để chứng kiến một nghi lễ kết thúc gần như ngay khi vừa bắt đầu.
Lễ hội bắt đầu từ năm 1916, không lâu sau khi các làng Hirano, Nagaji, Shiojiri và Chikumachi dựng một bia đá để tưởng niệm chuyến thăm năm 1880 của Thiên hoàng Minh Trị. Sau chuyến thăm của Thiên hoàng Chiêu Hòa năm 1947, lễ hội mùa thu cũng được hình thành.
Nghi lễ chính thường diễn ra vào khoảng 10h. Khi người phụ trách hô "Tất cả, cúi đầu", những người tham gia đồng loạt cúi đầu để tưởng niệm và sau cái cúi ngắn ngủi ấy, lễ hội kết thúc. Trước năm 2006, toàn bộ sự kiện chỉ kéo dài 10 giây. Đến lễ hội mùa xuân năm 2006, thời lượng được kéo dài lên một phút sau khi chính quyền thành phố Okaya cho rằng 10 giây "quá ngắn để thể hiện sự tôn kính".
Tuy nhiên, ngay trong lễ hội mùa thu cùng năm, thời gian lại bị rút xuống còn 30 giây vì chính quyền thành phố Shiojiri nhận định "một phút là quá dài". Đến mùa thu năm 2007, hai thành phố thống nhất thời lượng 20 giây. Tháng 10/2023, lễ hội mùa thu từng rút xuống còn 15 giây, nhưng đến năm 2024, thời lượng lại quay về mức 20 giây.
Dù diễn ra chớp nhoáng, lễ hội vẫn có sự tham dự của các quan chức từ hai thành phố Shiojiri và Okaya, bao gồm thị trưởng, hội đồng thành phố cùng hàng trăm người dân, du khách. Nghi thức ngắn gọn tượng trưng cho sự tôn kính đối với các chuyến viếng thăm của hoàng gia, đồng thời nhắc nhớ về mối liên hệ lịch sử giữa địa phương và hoàng thất Nhật Bản.
Ngoài lễ hội ngắn nhất nước, Nagano còn là nơi đăng cai Thế vận hội Mùa đông 1998 và được du khách ví như "thiên đường của các môn thể thao ngoài trời" như trượt tuyết, chơi ván trượt. Nagano cũng được mệnh danh là "nóc nhà Nhật Bản" khi sở hữu những dãy núi cao nhất nước
Những cộng đồng nông thôn tại đây vẫn giữ nguyên nếp sống hàng trăm năm qua. Các ngôi làng như Tsumago và Narai mang vẻ đẹp như bước ra từ một bộ phim về samurai. Những lễ hội sôi động được tổ chức đều đặn mỗi năm, lâu đài Matsumoto với những bức tường đen uy nghiêm được bảo tồn nguyên vẹn.
Bên cạnh đó, Nagano còn thu hút du khách nhờ các làng suối nước nóng (onsen) - nơi mọi người vừa thả lỏng trong làn nước ấm áp vừa có thể tận hưởng không gian núi rừng. Khu nghỉ dưỡng Karuizawa với nhiều ngôi nhà nhỏ độc đáo là điểm đến yêu thích của nhiều du khách.
Từ Tokyo, cách thuận tiện nhất để đến phía bắc Nagano là đi tàu cao tốc Hokuriku Shinkansen. Muốn đến khu vực trung tâm Nagano, Matsumoto, du khách có thể đi tàu trực tiếp từ ga Shinjuku của Tokyo hoặc từ ga Nagoya thuộc tỉnh Aichi. Ngoài ra, các tuyến xe buýt đường dài cũng kết nối Nagano với nhiều thành phố khác khắp nước.