Trong nhiều ca tuần tra trên các tuyến cao tốc như Vĩnh Hảo – Phan Thiết, Phan Thiết – Dầu Giây hay TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây, điều CSGT thường xuyên nghe không phải là những lời chống chế gay gắt, mà là những câu rất quen thuộc: “Tôi dừng chút rồi đi”, “Tôi mới tấp vào vài phút”, “Tôi tưởng vậy không sao”…
Một đêm tuần tra, tổ công tác phát hiện một xe tải dừng trên dải khẩn cấp, cửa đóng kín. Khi CSGT gõ cửa, tài xế mới mở hé kính. “Tôi chạy mệt quá nên tấp vào nghỉ chút cho tỉnh”, người này nói, giọng còn ngái ngủ.
Nhưng phía sau xe không có bất kỳ cảnh báo nào, trong khi dòng xe vẫn di chuyển với tốc độ cao. “Anh dừng thế này, xe phía sau làm sao biết để giảm tốc?”, CSGT hỏi. “Tôi nghĩ tấp sát vô đây rồi, chắc không sao”, tài xế đáp.
CSGT nhấn mạnh cao tốc không phải nơi dừng xe nghỉ ngơi. Nếu buồn ngủ, tài xế phải rẽ vào trạm dừng hoặc ra khỏi cao tốc; nếu buộc phải dừng vì sự cố thì phải bật đèn và đặt cảnh báo từ xa. “Anh nằm trong xe thế này là tự đặt mình vào nguy hiểm cho chính anh và các xe lưu thông phía sau”, một cán bộ nói.
Không chỉ trường hợp này, lực lượng chức năng liên tục phát hiện phương tiện dừng sai quy định. Ngày thường, vi phạm chủ yếu là xe tải; dịp lễ, tết có thêm nhiều xe con gia đình.
Trên các kênh trực tuyến, những tranh luận về việc “thế nào là tình huống cấp thiết” cũng diễn ra khá phổ biến. Trên fanpage của Cục CSGT (C08) Bộ Công an, dưới các bài viết tuyên truyền về dừng, đỗ xe trên cao tốc, nhiều tài xế liên tục đặt câu hỏi: “Buồn ngủ quá không chịu nổi thì có được dừng không?”, “Mắc đi vệ sinh gấp thì xử lý thế nào?”, hay “Xe vẫn chạy được nhưng thấy bất ổn có được tấp vào làn khẩn cấp không?”.
Điểm chung trong các câu hỏi này là người lái đều cho rằng tình huống của mình là “cấp thiết”, đủ lý do để dừng xe ngay trên cao tốc. Tuy nhiên, theo lực lượng chức năng, phần lớn những trường hợp này chưa phải là tình huống cấp thiết theo quy định.
Ông Nguyễn Công Hùng, Phó chủ tịch Hiệp hội Vận tải ô tô VN, cho rằng bên cạnh yếu tố hạ tầng, nhiều hành vi dừng xe trên cao tốc xuất phát từ thói quen và tâm lý của người lái. Theo ông, không ít trường hợp dừng xe không phải do sự cố bất khả kháng, mà đến từ nhu cầu cá nhân như mệt mỏi, buồn ngủ hoặc muốn xử lý nhanh một việc nào đó. “Có tài xế chạy liên tục trong thời gian dài, đến khi mệt thì tấp ngay vào làn khẩn cấp để nghỉ, hút thuốc hoặc vận động cho tỉnh táo. Đây là cách xử lý rất nguy hiểm”, ông Hùng nói.
Không chỉ nhà xe, mà cả hành khách cũng tiếp tay khi trèo qua hàng rào để lên xuống cho tiện. “Những hành vi tưởng như nhỏ, xuất phát từ sự tiện lợi, lại chính là nguyên nhân tiềm ẩn gây mất an toàn trên cao tốc”, ông Hùng nhận định.
Theo phân tích của C08, nhiều vụ tai nạn nghiêm trọng trên cao tốc là hệ quả của một chuỗi vi phạm. Phương tiện dừng sai quy định, không đặt cảnh báo hoặc đặt không đúng cách; trong khi xe phía sau không giữ khoảng cách, thiếu quan sát, không kịp xử lý tình huống bất ngờ.
Một vấn đề khác là nhiều tài xế chưa hiểu rõ dải dừng khẩn cấp và làn dừng khẩn cấp, cứ thấy có khoảng trống là tấp vào, nghĩ rằng như vậy là an toàn. Thực tế, không ít trường hợp tài xế dừng xe rồi ngủ trong cabin, không bật đèn cảnh báo; hoặc đỗ xéo, bánh xe lấn ra làn chạy.
“Nhiều người đã được cảnh báo rất nhiều nhưng không đọc, không nhớ, hoặc nhớ mà không làm. Trong khi trên cao tốc, chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể trả giá rất lớn”, lãnh đạo đội CSGT phụ trách cao tốc nói.
Theo lực lượng chức năng, không ít tài xế có kinh nghiệm lái xe nhưng lại thiếu kỹ năng xử lý trên cao tốc. Họ vẫn giữ thói quen đi quốc lộ, thấy có khoảng trống là dừng, trong khi môi trường cao tốc hoàn toàn khác: tốc độ cao, thời gian phản ứng rất ngắn và không có chỗ cho sai lầm. Thực tế, nhiều người lên cao tốc lần đầu, hoặc thuê, mượn xe, có người chạy đường dài mệt quá…; nhưng dù lý do gì, cách xử lý sai vẫn tiềm ẩn rủi ro lớn.
Ngoài yếu tố chủ quan, một số tài xế cho rằng hạ tầng cũng là nguyên nhân. Anh L.V.L (tài xế đường dài) thở dài: “Có lúc vào trạm dừng nghỉ không được, nên phải tấp tạm”. Tuy nhiên, theo lực lượng chức năng, trong nhiều trường hợp, chỉ cần đi thêm vài trăm mét là có thể ra nút giao an toàn. Việc dừng ngay trên cao tốc thường xuất phát từ tâm lý tiện đâu làm đó.
Đại diện C08 cho biết hành vi dừng, đỗ xe sai quy định trên cao tốc bị phạt từ 12 – 14 triệu đồng và trừ 6 điểm giấy phép lái xe; trường hợp gây hậu quả nghiêm trọng có thể bị xử lý hình sự. CSGT đã tăng cường tuần tra, xử lý trực tiếp và qua hệ thống camera, đồng thời đẩy mạnh tuyên truyền. Nhưng thực tế cho thấy, không ít người vẫn “liều”, không phải vì không biết luật, mà vì chủ quan. Có trường hợp tài xế nói xe hư khi bị kiểm tra, nhưng khi đề nghị gọi cứu hộ thì… xe lại không hư nữa.
Theo luật sư (LS) Lê Trung Phát (Đoàn LS TP.HCM), trong bối cảnh phạt nguội ngày càng phổ biến, người lái phải có bằng chứng nếu rơi vào tình huống cấp thiết. “Nếu không chứng minh được, cơ quan chức năng hoàn toàn có thể xử phạt dựa trên hình ảnh ghi nhận”, LS Phát nói.
Một cán bộ C08 lưu ý nếu quá mệt mỏi, buồn ngủ tới mức không thể tiếp tục điều khiển phương tiện, mà trạm dừng nghỉ hoặc lối ra cách quá xa, người lái xe vẫn có thể dừng xe tại làn khẩn cấp và phải thực hiện đầy đủ các bước về cảnh báo, gọi điện cho CSGT để được hỗ trợ. “Tài xế cần nhanh chóng ra khu vực lề đường ngoài dải phân cách thực hiện các biện pháp: rửa mặt cho tỉnh táo; tập nhanh một vài tư thế thể dục để máu huyết lưu thông và giúp não sản sinh endorphin. Tiếp theo, người lái xe phải khẩn trương điều khiển xe tới trạm dừng nghỉ hoặc ra khỏi đường cao tốc, vì thông thường khoảng 15 – 20 phút chạy xe là có một lối ra”, cán bộ này cho hay.
Cục CSGT cảnh báo tài xế tuyệt đối không được phép ngủ trên cabin xe hoặc mắc võng ngủ ven đường, ngủ sau xe. CSGT sẽ xử lý những trường hợp cố tình hoặc lợi dụng lý do không thuyết phục để dừng, đỗ trên cao tốc.
Ranh giới giữa “cấp thiết” và “tiện lợi” đôi khi bị đánh đồng. Khi cảm giác mệt mỏi, buồn ngủ hoặc khó chịu xuất hiện, thay vì cố gắng đưa xe ra khỏi cao tốc dù chỉ còn vài trăm mét, nhiều người lại chọn cách tấp ngay vào làn dừng khẩn cấp. Chính lựa chọn tưởng như hợp lý trong vài phút đó lại có thể đẩy họ vào tình huống nguy hiểm hơn rất nhiều.
Đại diện C08 khuyến cáo người lái xe trước khi vào cao tốc cần chú ý bảo đảm sức khỏe, tỉnh táo, nghiên cứu kỹ lộ trình di chuyển, kiểm tra an toàn xe. (còn tiếp)
"Ngay cả khi được trao quyền rộng, thành phố vẫn khó tạo bứt phá nếu không khơi lại tinh thần dám nghĩ, dám làm", TS Huỳnh Thế Du, Trường Chính sách công và Quản lý Fulbright, nói tại hội thảo tham vấn về dự thảo Luật Đô thị đặc biệt cho TP HCM do UBND TP HCM phối hợp với Đại học Quốc gia TP HCM tổ chức, ngày 4/4.
Theo ông Du, khoảng một thập niên qua TP HCM không thiếu cơ chế đặc thù, song các chính sách chưa tạo động lực tăng trưởng rõ rệt, thậm chí vai trò, đóng góp của thành phố có xu hướng giảm.
Dẫn số liệu, ông cho biết năm 2001, vùng Đông Nam Bộ chiếm 37,6% GDP cả nước, hiện còn 31,1%; trong khi vùng Đồng bằng sông Hồng từ khoảng 25% đã vươn lên dẫn đầu. Cách đây 20-25 năm, khu vực TP HCM (gồm Bà Rịa - Vũng Tàu, Bình Dương cũ) đóng góp khoảng 50% thu ngân sách, nay còn khoảng một phần ba.
Diễn biến này cũng thể hiện qua các giai đoạn áp dụng cơ chế đặc thù. Khi ban hành Nghị quyết 54 năm 2017, vùng TP HCM chiếm khoảng 27% GDP cả nước; sau 5-6 năm triển khai, tỷ trọng giảm còn 24,5% và đến năm 2020 còn 23,1%.
Liên hệ giai đoạn đầu Đổi mới, TS Huỳnh Thế Du cho rằng TP HCM từng tăng trưởng mạnh nhờ cách làm linh hoạt, "phá rào" trước những ràng buộc chưa phù hợp. "Luật Đô thị đặc biệt hay việc nới khung thể chế chỉ là điều kiện cần, vấn đề là cách làm và vận hành thực tế của bộ máy", ông nói.
Theo chuyên gia này, điểm mấu chốt nằm ở "thể chế phi chính thức" - cách hệ thống thực sự vận hành, từ phối hợp giữa các cơ quan, xử lý công việc đến tinh thần dám làm và mức độ linh hoạt trong thực thi - có thể chiếm tới 80% động lực đổi mới.
TS Du lưu ý nếu chỉ hoàn thiện quy định trên giấy mà không thay đổi cách vận hành, hiệu quả sẽ hạn chế. Vì vậy, cùng với xây dựng luật, TP HCM cần khơi lại tinh thần chủ động, dám nghĩ, dám làm trong đội ngũ thực thi.
"Giả định TP HCM có quyền như Singapore, tôi vẫn lo ngại nếu cách làm không thay đổi", ông nói, dẫn lại việc thành phố đã trải qua nhiều cơ chế như Nghị quyết 54, 98 nhưng chưa tạo được bứt phá rõ rệt.
Đồng quan điểm, TS Huỳnh Thanh Điền, Trường Đại học Nguyễn Tất Thành, cho rằng để luật phát huy hiệu quả cần hướng tới mục tiêu: thành phố phải "được làm, làm được và dám làm", đồng thời triển khai nhanh, sáng tạo và hiệu quả.
Theo ông, dự thảo luật cần thiết kế cơ chế để TP HCM chủ động triển khai các nhiệm vụ cụ thể, kể cả ban hành quy định với những nội dung pháp luật hiện hành chưa đề cập. Tuy nhiên, quyền hạn phải đi kèm năng lực thực thi và trách nhiệm, do đó cần cơ chế bảo vệ cán bộ, nhất là người trực tiếp ra quyết định.
TS Điền nhấn mạnh điểm nghẽn hiện nay nằm ở khâu tổ chức thực hiện, khi chủ trương, định hướng cơ bản đã rõ. Vì vậy, dự thảo cần bổ sung các công cụ hỗ trợ như quy hoạch, kiến tạo không gian phát triển, liên kết vùng, đồng thời cho phép thành phố chủ động với các lĩnh vực mới.
Về tài chính, ông đề xuất tăng quyền tự chủ tài khóa, cho phép TP HCM chủ động thu - chi, áp dụng một số khoản thu đặc thù và sử dụng các công cụ huy động vốn như trái phiếu, quỹ hạ tầng.
Ngoài ra, cần đột phá trong hợp tác công tư, mở rộng sang hạ tầng số, không gian ngầm và các lĩnh vực mới, cùng cơ chế tài chính cho đổi mới sáng tạo. Thành phố cũng cần chủ động hơn về tổ chức bộ máy, chính sách tiền lương để thu hút nhân lực chất lượng cao.
Bộ Chính trị đã đồng ý cho TP HCM xây dựng Luật Đô thị đặc biệt, tương tự Luật Thủ đô. Thành phố dự kiến hoàn tất dự thảo trong tháng 4, sau đó tổ chức các hội thảo, lấy ý kiến từ tháng 5 đến tháng 6 trước khi trình Quốc hội khóa XVI xem xét vào cuối năm 2026.
Theo Phó chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Mạnh Cường, thành phố không chỉ dừng ở bổ sung cơ chế đặc thù mà hướng tới luật hóa các chính sách ở mức cao nhất, đủ sức giải phóng nguồn lực và tạo động lực tăng trưởng mới.
TP HCM xác định ba nguyên tắc khi xây dựng luật. Thứ nhất, trao quyền tự chủ toàn diện theo phương châm "địa phương quyết - địa phương làm - địa phương chịu trách nhiệm". Thứ hai, luật hóa các vấn đề thực tiễn chưa có hành lang pháp lý như quản lý không gian ngầm, tài sản công, đường sắt đô thị, phát triển trung tâm tài chính, thu hút nhân tài. Thứ ba, thể chế hóa các cơ chế đặc thù, biến lợi thế riêng của thành phố thành quy định pháp luật để phát huy hiệu quả.
Ngày 9-4, lãnh đạo tỉnh Đồng Nai đã đi kiểm tra thực tế tiến độ thi công dự án thành phần 1 cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu và đường trục trung tâm Biên Hòa.
Dự án thành phần 1, cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu có chiều dài 16km thuộc địa phận tỉnh Đồng Nai. Ở giai đoạn 1, tuyến cao tốc được đầu tư xây dựng với quy mô 4 làn xe, vận tốc thiết kế 100km/h.
Dự án gồm 2 gói thầu xây lắp đang triển khai thi công, với giá trị thực hiện đến nay đạt 78% giá trị hợp đồng đã ký.
Trong khi đó dự án đường trục trung tâm Biên Hòa, đoạn từ đường Võ Thị Sáu đến đường Đặng Văn Trơn có chiều dài tuyến hơn 5,4km, được chia làm hai nhánh.
Nhánh 1 có điểm đầu giao với đường Võ Thị Sáu, điểm cuối giao với đường Đặng Văn Trơn tại nút giao cầu An Hảo với chiều dài hơn 3,7km.
Nhánh 2 có điểm đầu tại vòng xoay giao với nhánh 1, điểm cuối giao với đường Đặng Văn Trơn tại nút giao đường đầu cầu Bửu Hòa với chiều dài hơn 1,7km.
Theo Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng tỉnh Đồng Nai, hiện dự án đã thi công đạt gần 96% giá trị hợp đồng đã ký.
Tại buổi kiểm tra, Chủ tịch UBND tỉnh Đồng Nai Nguyễn Văn Út đánh giá các nhà thầu đang thi công khá tốt ở dự án đường trục trung tâm. Tuy nhiên ông yêu cầu các đơn vị cần đẩy nhanh tiến độ thi công để sớm hoàn thành dự án.
Đối với dự án thành phần 1 cao tốc Biên Hòa - Vũng Tàu, ông nhận định tiến độ thi công hiện nay chưa đạt yêu cầu. Đặc biệt, ở dự án này tỉnh đặt mục tiêu hoàn thành, thông xe vào cuối tháng 4 tới.
Vì vậy lãnh đạo tỉnh Đồng Nai giao Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng tỉnh (chủ đầu tư) làm việc với các nhà thầu thi công.
Ông lưu ý đơn vị nào thực hiện tốt thì tiếp tục hỗ trợ, còn nhà thầu nào làm không tốt thì phải dứt khoát cắt hợp đồng, đưa đơn vị khác vào hỗ trợ, không thể để tình trạng thi công đủng đỉnh tiếp tục kéo dài.
Ông Nguyễn Văn Út giao Ban Quản lý dự án đầu tư xây dựng tỉnh Đồng Nai rà soát lại tiến độ thi công của các nhà thầu tại dự án thành phần 1. UBND tỉnh sẽ làm việc cụ thể với những đơn vị chưa đạt yêu cầu.
Rừng Cấm, còn gọi rú Cấm rộng hơn 4 ha, nằm trên đồi cao khoảng 70 m, ở làng Thọ Linh. Rừng được bảo vệ bằng hương ước truyền đời và trở thành lá phổi của vùng đất bán sơn địa, giữa miền gió Lào khắc nghiệt.
Từ trên cao nhìn xuống, rừng Cấm cách làng Thọ Linh bởi con sông rộng hơn 100 m, là mảng xanh giáp với rừng trồng gỗ keo. Trong rừng có hàng trăm cây gỗ quý như lim, sến, dỗi, gõ, giẻ... Nhiều cây đường kính gốc hơn một mét, tầng tán xếp chồng nhau. Do gần khu dân cư, động vật không nhiều, chủ yếu là chim, sóc và ong.
Theo gia phả của 5 dòng họ chính và bia đá trước đình làng, Thọ Linh được hình thành từ cuối thời Trần, đầu thời Lê, khoảng thế kỷ XV. Thời điểm đó, vùng đất này thường xuyên bị quân Chiêm Thành quấy nhiễu. Triều đình cử một vị tướng đến vùng đất Ô Châu, nay thuộc Quảng Trị dẹp loạn, đồng thời chiêu dân khai khẩn, lập làng. Cánh rừng Cấm hình thành từ những ngày đầu ấy.
Trong 8 năm chiến tranh phá hoại miền Bắc của Mỹ, khu rừng từng che chở cho bộ đội, điểm ẩn náu của lực lượng Hải quân khi tàu từ sông Gianh ngược dòng tiến vào. Tàu trú ẩn hai bên sông được cây rừng che chắn. Ven rừng là trận địa pháo, tạo thành thế phòng thủ vững chắc.
Ông Phan Xuân Hải, trưởng làng Thọ Linh, cho biết để bảo vệ rừng Cấm, người xưa đã có hương ước miệng quy định mọi cư dân, từ già đến trẻ, đều có trách nhiệm giữ rừng. Người lớn phải dạy con cháu không chặt phá cây, không xâm hại hệ sinh thái. Những ai vi phạm sẽ bị xử phạt nghiêm khắc.
"Rừng là tài sản của làng, là di sản của tổ tiên để lại. Mất rừng là có tội với tiền nhân", ông Hải nói. Quan niệm này đã ăn sâu vào nhận thức của người dân, trở thành quy ước bất thành văn nhưng có sức ràng buộc mạnh mẽ.
Sau ngày đất nước thống nhất, rừng xung quanh được người dân khai hoang, trồng trọt để phát triển kinh tế. Tuy nhiên, rừng Cấm vẫn được giữ nguyên. Thời kỳ hợp tác xã, làng chỉ cho phép khai thác một số cây phục vụ công trình chung, còn lại tuyệt đối không đụng đến.
"Người dân ý thức rõ đây là rừng cấm. Dù cuộc sống còn khó khăn, không ai nghĩ đến chuyện phá rừng để lấy gỗ", ông Trần Đình Trường, trưởng thôn Linh Cận Sơn, làng Thọ Linh, cho hay.
Hiện nay, để tăng cường bảo vệ và cải thiện cảnh quan, dân làng còn trồng thêm các hàng xà cừ ven rừng. Những hàng cây này vừa tạo ranh giới tự nhiên, vừa góp phần giữ đất, chống xói mòn. Sắp tới làng mua cây lim trồng quanh rừng.
"Rừng Cấm là niềm tự hào của làng Thọ Linh. Nếu không có quy ước gìn giữ thì sẽ bị phá lấy đất sản xuất", trưởng làng Phan Xuân Hải nói, cho hay nhiều cây gỗ gõ thuộc nhóm 1, giá hàng chục triệu đồng một mét khối. Nhưng với người dân "đừng nói tiền triệu mà trăm tỷ đồng cũng không ai dám đụng đến cây".