Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Eric Legault (áo xám), du khách Mỹ, gồm 7 thành viên thuộc ba thế hệ đã dành nửa ngày khám phá Hà Nội bằng xe đạp trợ lực trong chuyến du lịch Việt Nam từ đầu tháng 3. Thay vì tham quan theo cách truyền thống, gia đình ông Eric chọn trải nghiệm chiều sâu qua việc luồn lách trong các ngõ nhỏ, đi chợ và dùng bữa cùng người dân địa phương.
Theo ông Nguyễn Quang Kiên, đại diện đơn vị tổ chức, xe đạp trợ lực giúp khách giữ nhịp độ phù hợp để cảm nhận nhịp sống thủ đô và linh hoạt tiếp cận những khu vực hẹp. Đây cũng là phương tiện giảm phát thải, đáp ứng nhu cầu du lịch có trách nhiệm của du khách hiện nay.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Gia đình Mỹ dừng chân ở hồ Hữu Tiệp, nơi có xác máy bay B52 bị bắn hạ vào năm 1972, để tìm hiểu về lịch sử, đồng thời trải nghiệm đi chợ dân sinh ngay bên cạnh. Một thử thách đặt ra với nhóm khách là cầm một số tiền, vào chợ mua đồ cúng để lên lễ chùa.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. “Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán”, Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Các thành viên trong gia đình Eric tỏ ra bỡ ngỡ trước các khác biệt văn hóa tại chợ truyền thống Việt Nam và Mỹ. “Tôi chưa từng thấy khu chợ nào như vậy, rau củ và thịt được bày bán ngay ngoài trời trong khi xe cộ vẫn len lỏi giữa dòng người mua bán”, Eric nói. Tại Mỹ, các mặt hàng này thường được bày bán trong cửa hàng và luôn được bảo quản lạnh.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Dù khác biệt ngôn ngữ, ba đứa trẻ được các tiểu thương chào đón nồng nhiệt và hướng dẫn tận tình cách chọn hàng.
Các thành viên chia sẻ từng đến Morocco, nơi người bán hàng đôi khi có thái độ thiếu thân thiện, hay Bangkok với nhiều chiêu trò chèo kéo khách. Tuy nhiên, trong khoảng thời gian ngắn trải nghiệm đi chợ như người Hà Nội, nhóm du khách Mỹ cho biết cảm thấy an toàn và thoải mái.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. “Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này”, Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Người dân quanh khu vực hồ Hữu Tiệp để lại nhiều ấn tượng với nhóm du khách. “Ngay cả ở Mỹ, chúng tôi cũng tự trách mình vì cuộc chiến này”, Eric nói. Trong khi đó, ông Chuck (áo xanh) cho biết trong quá khứ từng có nhiều cuộc biểu tình phản đối chiến tranh ngay tại Mỹ.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình “thực sự kịch tính” bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Phần sau của hành trình, họ học cách di chuyển như người Hà Nội khi luồn lách trong những con hẻm nhỏ, một số chỗ hẹp chỉ vừa cho một xe di chuyển.
Nhóm khách cho biết những con ngõ ở Morroco cũng rối rắm và hẹp tương tự nhưng cảm giác đạp xe trong các con hẻm sâu tại Hà Nội mang lại trải nghiệm khác biệt.
Branson (bé trai) nói hành trình “thực sự kịch tính” bởi những khúc cua liên tục đòi hỏi sự tập trung cao độ để không đâm vào tường.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
“Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách”, đại diện đơn vị nói.
Sau khoảng 30 phút, nhóm du khách đã thành thạo điều khiển xe vượt qua các con ngõ.
Theo đại diện Vietnam E-Bike Travel, khách quốc tế ngày càng yêu thích những chuyến đi mang lại giá trị cho bản thân và cộng đồng địa phương. Thay vì chỉ tham quan, họ muốn gặp gỡ, tìm hiểu văn hóa và trực tiếp tham gia hoạt động đời thường tại điểm đến.
“Những con ngõ nhỏ tưởng như bình thường lại tạo ấn tượng sâu sắc cho du khách”, đại diện đơn vị nói.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
“Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó”, bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Sau khi chinh phục các con ngõ ngoằn ngoèo, gia đình Eric được hướng dẫn di chuyển trên các tuyến phố.
“Hỗn loạn nhưng đầy thử thách, tôi thích điều đó”, bà Chris nói. Chris cho biết không thấy sợ vì tìm cách hòa vào dòng người và đi theo cách của họ.
Branson ngồi sau Eric, quan sát các tình huống nguy hiểm trên đường. Cậu bé nhìn thấy một số người vượt đèn đỏ, điều hầu như không xảy ra tại Mỹ. Cậu cho biết người đi bộ ở Mỹ thường được nhường đường còn tại đây, có vẻ ít ai quan tâm đến điều đó.
Hai bé gái cùng tập các dụng cụ thể dục công cộng trong khi những người lớn không mấy hào hứng vì mệt sau quãng đường đạp xe.
Nhóm khách đến chùa Võ Thị và đem trái cây, hoa mua ở chợ để gửi hướng dẫn viên cúng. Trong lúc đó, nhóm khách đứng sau và quan sát cách người Việt thực hành tín ngưỡng, mong cầu vận may, sức khỏe. Họ chia sẻ dù khác biệt tôn giáo, việc tham quan những ngôi chùa Phật giáo vẫn rất đặc biệt khi được khai mở thêm tri thức.
Ông Chuck cho biết ở Mỹ, giới nhà giàu có xu hướng sống ở ngoại ô thay vì tập trung ở khu phố cổ, trung tâm đông đúc như Việt Nam. Ngôi nhà của gia đình ông tại Mỹ rộng khoảng 260 m2, có 4 phòng ngủ, và nằm trên khu đất rộng khoảng 4.000 m2. Theo ông, những người sống ở ngoại ô Mỹ thường sở hữu những cơ ngơi khổng lồ, tạo ra một phong cách sống hoàn toàn khác biệt so với việc chen chúc trong trung tâm thành phố.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được “chạm” vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Kết thúc hành trình, nhóm du khách dùng bữa tại nhà bà Nguyễn Thị Uyên, 68 tuổi, bác sĩ về hưu trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cuộc gặp giúp các thành viên được “chạm” vào lịch sử một cách tự nhiên, nơi ký ức gia đình và nhịp sống làng cổ cùng hòa quyện.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Bữa cơm dân dã với rau luộc, mướp xào, đậu sốt cà chua, nộm và thịt xá xíu. Ông Chuck cho biết đây là trải nghiệm đáng giá nhất hành trình, bởi thay vì dùng bữa tại khách sạn hay nhà hàng, họ được tận hưởng không khí ấm cúng, gần gũi trong ngôi nhà của người dân địa phương.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
“Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá”, ông Kiên nói.
Theo đại diện đơn vị tổ chức, hành trình kéo dài hơn 4 giờ hiện đạt mức cân bằng giữa việc di chuyển và chiều sâu trải nghiệm, dù chưa phải một mô hình hoàn chỉnh.
“Thành phố này còn nhiều câu chuyện khác và luôn có thể phát triển thêm những hành trình dài hoặc chuyên sâu hơn cho những du khách muốn khám phá”, ông Kiên nói.
Tú Nguyễn
Ảnh: Giang Huy
Mời độc giả gửi bài, câu hỏi tại đây hoặc về dulich@vnexpress.net
Bangkok Post hôm nay (6.4) đưa tin: Bộ Y tế Công cộng Thái Lan ước tính các hóa đơn y tế chưa thanh toán từ bệnh nhân nước ngoài lên tới ít nhất 100 triệu baht mỗi năm (khoảng 70 tỉ đồng).
Tiến sĩ Somruk Jungsaman, Thư ký thường trực của Bộ, cho biết các quan chức đang thu thập dữ liệu chi tiết để hiểu rõ hơn về quy mô của vấn đề. Xuất phát từ các quy tắc đạo đức nghề nghiệp, dịch vụ chăm sóc cấp cứu không thể bị trì hoãn. Điều này đồng nghĩa với việc các bệnh viện thường phải điều trị cho bệnh nhân bất kể họ có khả năng chi trả hay không khiến các cơ sở y tế phải tự gánh chịu chi phí tài chính.
Các trung tâm du lịch lớn như Phuket và Chiang Mai là những nơi chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Giám đốc bệnh viện Vachira Phuket - ông Weerasak Lorthongkham cho biết: "Mỗi năm, chúng tôi phải bù đắp khoảng 10 triệu baht (tương đương 8 tỉ đồng) chi phí điều trị cho những bệnh nhân nước ngoài không có bảo hiểm".
Ông Weerasak Lorthongkham chỉ ra nguyên nhân chính đến từ việc du khách thiếu kinh nghiệm khi lái xe máy hoặc sử dụng rượu bia và chất kích thích, đồng thời dẫn ví dụ một ca nghiêm trọng liên quan đến du khách Nga bị chấn thương cột sống nặng, chi phí điều trị vượt 1 triệu baht (khoảng 800 triệu đồng) nhưng không ai thanh toán. Gia đình không liên lạc được, còn đại sứ quán chỉ có thể hỗ trợ về mặt thủ tục hành chính. Cuối cùng, bệnh viện phải tự lo liệu và chi trả toàn bộ chi phí đưa bệnh nhân hồi hương.
"Nhiều du khách đến Phuket và lần đầu tiên thử lái xe máy, điều này làm tăng đáng kể rủi ro tai nạn", vị giám đốc này nói.
Trong khi đó, dữ liệu ngành bảo hiểm Thái Lan cho thấy một gói bảo hiểm du lịch cho kỳ lưu trú 2 tuần chỉ tốn khoảng 1.100 baht (khoảng 770.000 đồng) nhưng thường cung cấp mức chi trả y tế từ 3,6 - 9 triệu baht.
Thái Lan không phải quốc gia duy nhất thực hiện điều này. Bảo hiểm du lịch bắt buộc hiện đã được áp dụng tại nhiều khu vực và quốc gia như khối Schengen, Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất (UAE), Nga và Cuba.
Đôi khi các hãng hàng không thường bán nhiều vé hơn số ghế thực tế. Đây là một phần trong quy trình vận hành của các hãng hàng không, nhất là vào mùa cao điểm. Khi đó, những hành khách kém may mắn sẽ không có chỗ trên chuyến bay. Tình trạng này thường được gọi là "bumping" (ép khách rời chuyến).
Hành khách sẽ phải làm gì khi rơi vào tình huống này? Dưới đây là những điều cần biết, những việc cần làm nếu rơi vào hoàn cảnh đó.
Hãng hàng không có được bán quá số ghế không?
Việc các hãng hàng không bán quá số ghế (overbook) của máy bay hoàn toàn hợp pháp. Theo Jesse Neugarten, người sáng lập Dollar Flight Club, dịch vụ thông báo vé máy bay giá rẻ, họ làm việc này "mọi lúc".
"Các hãng hàng không được phép bán nhiều vé hơn số ghế vì dựa trên dữ liệu lịch sử về tỷ lệ người bỏ vé, không đến làm thủ tục. Hãy coi đó là một bài toán xác suất. Phần lớn các trường hợp đều ổn, nhưng thỉnh thoảng việc bỏ chuyến không xảy ra, dẫn tới có hành khách không được bay", ông nói.
Ai là người dễ bị "mời" xuống máy bay nhất?
Nếu không có ai tự nguyện nhường chỗ, hãng hàng không sẽ tuân theo các tiêu chí cụ thể để quyết định ai phải ở lại. Việc này không ngẫu nhiên.
"Những người check in muộn, đặt vé hạng phổ thông cơ bản (basic economy) hoặc chưa có số ghế thường bị đưa vào danh sách "bumping". Những người đi du lịch một mình cũng dễ bị chọn vì hãng dễ sắp xếp chuyến bay khác cho họ", ông Neugarten giải thích. Ngược lại, ông nói nếu bạn có thẻ thành viên hạng cao, mua vé giá cao hoặc check in sớm, khả năng bị bỏ lại rất thấp.
Làm gì nếu bị từ chối lên máy bay?
Nếu rơi vào tình huống này, đừng quá lo lắng. Hãy giữ bình tĩnh và ở lại khu vực cửa khởi hành. Neugarten khuyên hành khách yêu cầu nhân viên cung cấp văn bản (hoặc bất kỳ giấy tờ nào) giải thích vì hãng có nghĩa vụ làm việc này. Sau đó, hãy kiểm tra ứng dụng của hãng hàng không để tìm các chuyến bay thay thế.
"Trong nhiều trường hợp, hành khách có thể tự đặt lại vé trên ứng dụng nhanh hơn là chờ đợi xếp hàng", ông nói.
Hành khách cũng nên hỏi nhân viên về các khoản bồi thường và những gì họ có thể hỗ trợ để đưa mình tới điểm đến, chẳng hạn một ghế trên chuyến bay kế tiếp, voucher ăn uống hay chỗ ở khách sạn nếu bị hoãn chuyến qua đêm.
Neugarten khuyên bất kỳ ai bị "bumping" hãy lên tiếng. "Bạn có nhiều quyền lực hơn bạn nghĩ. Hãy nhớ việc bị đẩy lại không có nghĩa phải tiếp tục bay với cùng hãng hàng không đó. Nên hỏi liệu họ có thể sắp xếp cho bạn bay hãng khác không. Nhiều nhân viên mặt đất có thể làm điều đó, nhưng họ sẽ không làm trừ khi bạn yêu cầu", ông nói.
Ngoài ra, nếu chuyến bay mới đến nơi muộn hơn chuyến ban đầu hơn một tiếng, hành khách có thể được bồi thường bằng tiền mặt. Cụ thể, chuyến bay chậm từ 1 đến 2 tiếng (nội địa) hoặc 1-4 tiếng (quốc tế), hành khách có quyền nhận 200% giá vé một chiều. Nếu chuyến bay chậm trên 2 tiếng (nội địa) hoặc 4 tiếng (quốc tế), hành khách có quyền nhận 400% giá vé một chiều.
Cần lưu ý khoản bồi thường này chỉ áp dụng cho những hành khách bị từ chối lên máy bay không tự nguyện. Nếu bạn được yêu cầu tự nguyện nhường chỗ, bạn có thể (và nên) thương lượng. Hãy yêu cầu tiền mặt thay vì phiếu giảm giá và đừng ngại xin hỗ trợ ăn uống hoặc khách sạn.
Tại sao nên đòi tiền mặt? Lý do voucher có thể hết hạn, có các ngày bị hạn chế sử dụng hoặc đi kèm với nhiều điều kiện rắc rối. Và cuối cùng, Neugarten nhấn mạnh, hãy yêu cầu xác nhận thỏa thuận bằng văn bản.
Làm gì để tránh bị "mời" xuống máy bay
- Check in sớm: Đây là cách đơn giản nhất. Bạn làm thủ tục càng sớm, khả năng mất chỗ càng thấp.
- Chọn ghế trước: Có một số ghế cụ thể trên vé giúp hãng nhận diện chỗ của bạn đã được "chốt". Tuy nhiên, điều này không bảo đảm 100%.
- Bay vào giờ thấp điểm: Các ngày lễ hoặc cuối tuần thường dễ bị đông. Nếu lịch trình cho phép, hãy chọn bay giữa tuần hoặc sáng sớm.
- Trung thành với một hãng hàng không: Những hành khách bay thường xuyên và có thẻ thành viên hạng cao hiếm khi bị "mời" ở lại.
- Đặt hạng vé cao hơn: Vé phổ thông cơ bản luôn đứng cuối danh sách ưu tiên. Nếu cần đảm bảo đến nơi đúng giờ, hãy trả thêm một chút phí cho vé phổ thông tiêu chuẩn.
12h trưa, khi cái nắng TPHCM gần như chạm ngưỡng cao nhất trong ngày, khu vực trước chợ Bến Thành vẫn tấp nập người qua lại. Giữa dòng người, hình ảnh một nữ du khách nước ngoài trong tà áo dài đỏ nổi bật thu hút không ít ánh nhìn.
Trong bộ áo dài thướt tha, cô cẩn thận chỉnh lại từng nếp vải, nghiêng đầu theo hướng dẫn của người chụp ảnh để tạo dáng cùng chiếc nón lá. Dưới cái nắng gắt, cô lau vội mồ hôi, rồi nhanh chóng lấy lại dáng đứng, tiếp tục buổi chụp với sự chăm chút, kiên nhẫn.
Dù chưa thực sự quen với trang phục truyền thống Việt Nam, nhưng hình ảnh của cô vẫn toát lên nét duyên dáng, tạo cảm giác gần gũi và thú vị với nhiều người xung quanh.
Nữ du khách đó là Rachelle De Rosena, một y tá đến từ Chicago (Mỹ), người có niềm đam mê đặc biệt với du lịch. Đây là lần đầu tiên cô đặt chân đến Việt Nam, trong hành trình cá nhân kéo dài khoảng một tuần.
Rachelle cho biết, cô đến Việt Nam một mình, dự định dành khoảng 3 ngày ở TPHCM trước khi tiếp tục hành trình khám phá các điểm đến khác như Đà Nẵng, Hội An và Hà Nội, với mong muốn có cái nhìn tổng thể về du lịch ba miền.
“Tôi có tìm hiểu kỹ về Việt Nam trước khi đến. Đây cũng là chuyến đi sinh nhật của tôi. Tôi đi từ châu Phi, sang Singapore, rồi đến Việt Nam”, cô chia sẻ.
Trước chuyến đi, Rachelle đã dành thời gian tìm hiểu khá kỹ về văn hóa và ẩm thực Việt Nam thông qua các nền tảng mạng xã hội. Không chỉ vậy, cô còn chủ động kết nối với một người bạn địa phương để hỗ trợ trong những ngày đầu tại TPHCM. Người này vừa đồng hành như một “hướng dẫn viên tự do”, vừa giúp cô ghi lại những khoảnh khắc trong chuyến đi.
Với Rachelle, mỗi hành trình không chỉ là tham quan mà còn là cơ hội để trải nghiệm văn hóa theo cách riêng. Cô cho biết, ở mỗi quốc gia từng đặt chân đến, cô đều cố gắng mặc trang phục truyền thống và chụp ảnh như một cách lưu giữ kỷ niệm.
Tại TPHCM, khi bày tỏ mong muốn này, Rachelle đã được giới thiệu đến một cửa hàng cho thuê áo dài. Tại đây, cô khá ấn tượng khi thấy nhiều mẫu trang phục với màu sắc đa dạng, thiết kế kín đáo nhưng vẫn toát lên nét duyên dáng đặc trưng.
Sau khi cân nhắc, cô chọn một bộ áo dài màu đỏ với họa tiết nổi bật, kết hợp cùng guốc, quạt và đặc biệt là nón lá để hoàn thiện hình ảnh.
“Tổng chi phí thuê áo dài và các phụ kiện đi kèm khoảng 210.000 đồng. Tôi có đặt cọc thêm 500.000 đồng và sẽ được hoàn lại sau khi trả đồ. Với tôi, mức giá này khá rẻ và tôi rất thích bộ trang phục mình đang mặc", du khách đến từ Mỹ cho hay.
Nói thêm về trải nghiệm, Rachelle không giấu được sự hào hứng: “Áo dài rất nhẹ và rất đẹp. Thật sự rất đẹp. Khi mặc, tôi cảm thấy thoải mái và thướt tha. Tôi chỉ hơi lo một chút là liệu mình có vô tình làm chưa đúng hoặc chưa phù hợp với văn hóa không, nhưng nhìn chung, cảm giác rất nhẹ nhàng và đẹp thực sự rất đẹp".
Chia sẻ thêm về lý do lựa chọn áo dài, cô nói: “Tôi đã đi khá nhiều nước và ở mỗi nơi, tôi đều chụp ảnh với trang phục truyền thống. Khi đến Việt Nam, tôi cũng muốn làm điều tương tự. Đó là cách tôi lưu giữ kỷ niệm về chuyến đi".
Không chỉ dừng lại ở việc thuê áo dài chụp ảnh, Rachelle còn tranh thủ trải nghiệm nhiều dịch vụ khác tại Việt Nam, trong đó có làm nail.
Ngay sau khi đặt chân đến TPHCM, cô đã tìm đến một tiệm nail địa phương và lựa chọn một bộ móng màu hồng nổi bật. Theo Rachelle, đây là trải nghiệm khiến cô khá bất ngờ.
“Tôi làm nail chỉ khoảng 20 USD (khoảng 500.000 đồng). Nhân viên ở đây rất chu đáo. Khi tôi đến, họ đón tiếp niềm nở, hướng dẫn tôi ngồi vào vị trí, rồi hỏi có muốn massage không, có cần nước uống không… Tôi cảm thấy được chăm sóc rất kỹ”, nữ du khách chia sẻ.
So sánh với trải nghiệm tại Mỹ, cô cho biết mức giá tại Việt Nam thấp hơn đáng kể: “Ở Mỹ, làm nail như vậy có thể tốn khoảng 80-100 USD (hơn 2 triệu đồng). Trước khi đến đây, tôi đã xem trên mạng và thấy nhiều người khuyên nên làm nail, làm tóc ở Việt Nam vì giá hợp lý, nên tôi quyết định thử khi đến đây".
Ẩm thực cũng là một phần quan trọng trong hành trình của nữ du khách. Ở Chicago, Rachelle đã được tiếp xúc với nhiều người châu Á, nếm thử một số món ăn Việt Nam, đặc biệt là phở.
“Tôi rất thích phở. Ở Mỹ cũng có phở ngon, nhưng khi đến Việt Nam, tôi vẫn muốn thử lại", Rachelle nói.
Trong ngày đầu tiên tại TPHCM, cô đã ghé một nhà hàng Việt Nam và có những trải nghiệm ẩm thực đáng nhớ.
“Tôi gọi một món dạng nước, khá giống phở và rất ngon. Tôi cũng thích các món cuốn của Việt Nam, tôi đã ăn thử món gỏi cuốn thì phải. Tôi thích cách mọi người tự cuốn đồ ăn. Việc tự tay cuốn rồi thưởng thức khiến tôi thấy rất thú vị", du khách nói thêm.
Dù đến TPHCM đúng vào thời điểm nắng nóng cao điểm, Rachelle cho biết điều này không ảnh hưởng nhiều đến trải nghiệm chung của cô. “Đúng là trời nóng, nhưng điều đó không làm giảm cảm xúc của tôi về chuyến đi. Tất cả những trải nghiệm của tôi ở Việt Nam đẹp như mơ", cô chia sẻ.
Theo kế hoạch, Rachelle sẽ ở Việt Nam khoảng một tuần, trong đó TPHCM là điểm dừng chân đầu tiên trong khoảng 3 ngày. Sau đó, cô sẽ tiếp tục di chuyển đến Đà Nẵng, Hội An và Hà Nội, trước khi quay lại TPHCM để kết thúc hành trình.
Dù bày tỏ mong muốn được đến Sa Pa, cô cho biết có thể sẽ phải để dành điểm đến này cho một lần quay lại khác. “Có quá nhiều thứ để khám phá, một tuần là chưa đủ”, Rachelle nói.