Vào 20h hôm nay, tuyển futsal Việt Nam sẽ chạm trán Thái Lan ở lượt cuối bảng A Giải vô địch futsal Đông Nam Á 2026.
Sau hai lượt trận đầu, cả hai đội đều giành trọn 6 điểm và chính thức có được vé vào bán kết. Vì vậy trận đấu hôm nay mang tính chất quyết định ngôi đầu bảng.
Đoàn quân của HLV Diego Giustozzi đang chiếm ưu thế khi xếp trên đối thủ nhờ hơn hiệu số bàn thắng bại (+10 so với +5). Vì vậy, chỉ cần cầm hòa là tuyển futsal Việt Nam chắc chắn kết thúc vòng bảng với ngôi đầu.
Tuy nhiên, futsal Thái Lan chưa bao giờ là đối thủ dễ dàng đối với Việt Nam. Lịch sử đối đầu đang nghiêng hoàn toàn về “voi chiến”.
Tuyển futsal Việt Nam mới chỉ giành được 5 chiến thắng, 9 trận hòa và nhận tới 17 trận thua sau 31 lần đối đầu.
Tính riêng tại đấu trường futsal Đông Nam Á, “những chiến binh sao vàng” chỉ giành được 1 trận thắng, thua 8 trận.
Đồng thời phải thi đấu trên sân nhà của đối thủ lại khiến chúng ta đối mặt nhiều thử thách. Tuy nhiên, trong ngày đôi chân của các học trò ông Giustozzi thăng hoa thì mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Ông Dave Male không thể ngờ rằng quyết định đi xem một trận bóng trong kỳ nghỉ tại Tây Ban Nha cách đây hai năm lại giúp ông hé lộ mối liên hệ gia đình khó tin với một trong những tài năng trẻ triển vọng nhất Arsenal lẫn bóng đá Anh. Cựu giáo viên về hưu này khi đó đang nghỉ dưỡng ngay gần SVĐ Pinatar Arena ở Murcia, ông đến xem trận giao hữu giữa U16 Anh và U16 Italy. "Tôi đang lướt qua danh sách thi đấu thì cái tên Max Dowman lập tức đập vào mắt tôi", ông Dave hồi tưởng.
Trên sân ngày ấy, cậu bé mới 14 tuổi sớm bộc lộ năng khiếu vượt trội để giúp U16 Anh thắng 2-1. Nhưng với ông Dave, không chỉ màn trình diễn mới thu hút sự chú ý. Đó còn là cái tên của cậu bé. Là một người đam mê nghiên cứu gia phả, ông nhận ra cái tên này ngay lập tức từ lịch sử dòng họ mình. Và khám phá của ông càng tô điểm cho sự thăng tiến đầy ấn tượng của tài năng trẻ sinh năm 2009.
"Bà nội tôi tên là Maria Maud Dowman, bà chính là mẹ của George Male – người từng đeo băng thủ quân của cả Arsenal lẫn tuyển Anh. Hóa ra, ông ấy có quan hệ họ hàng xa với Max thông qua cụ tổ 5 đời là William Dowman", ông chia sẻ với báo Anh Guardian. Gia đình nhà Dowman hoàn toàn không hay biết về mối liên hệ này cho đến khi được tờ báo đã tồn tại 204 năm liên lạc, nhưng họ rất hào hứng đón nhận tin vui.
Với ông Dave, việc tìm ra manh mối này tương đối dễ dàng. "Không mất quá nhiều công sức vì tôi có đăng ký thành viên của một vài website về gia phả", ông cho biết. "Có những người khác cũng quan tâm đến cái tên và dòng họ đó, vì vậy tôi có thể kết nối với họ để hoàn thiện cây gia phả của riêng chúng tôi".
Cụ thể, sợi dây liên hệ giữa Max và huyền thoại George dẫn ngược về năm 1800, khi cụ tổ William Dowman sinh ra tại North Benfleet, chỉ cách nơi gia đình Max đang sinh sống tại Essex ngày nay một quãng ngắn. George là cháu của Christopher Dowman (con trai cụ William), trong khi em trai của Christopher là William Jr chính là cụ tổ 5 đời của Max.
Gia đình nhà Dowman từ lâu đã gắn bó mật thiết với CLB địa phương Billericay Town, nơi ông nội của Max từng là thủ môn đội trẻ và cha của anh, Rob, cũng từng thi đấu tại đây khi còn nhỏ. Ông Rob từng gia nhập liên minh tiếp quản CLB khi doanh nhân Glenn Tamplin rời đi vào năm 2019 và đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển hệ thống đào tạo trẻ trước khi tách ra thành lập công ty bảo hiểm riêng.
Trong khi, huyền thoại George từng là hạt nhân trong đội hình thống trị của Arsenal những năm 1930, góp công lớn giúp CLB giành 5 chức VĐQG trong vòng 8 mùa giải. Nổi tiếng với sự ổn định và kỹ năng chỉ huy nơi hàng thủ trong vai trò hậu vệ cánh, ông vẫn là một trong những biểu tượng vĩ đại nhất lịch sử CLB và hiện được tạc hình ở hai vị trí trang trọng bên ngoài sân Emirates.
Ông George từng được HLV huyền thoại Herbert Chapman chuyển từ vị trí "left-half" (tiền vệ phòng ngự lệch trái) trong sơ đồ cổ WM 3-2-2-3, sang hậu vệ phải và trở thành một phần không thể thiếu của đội hình vô địch ba mùa liên tiếp, trước khi đăng quang Cup FA năm 1936. Ông cũng có 19 lần khoác áo "Tam Sư" trước Thế chiến thứ hai, và ở tuổi 36 vào năm 1948 trở thành cầu thủ đầu tiên sở hữu 6 chức VĐQG Anh.
Giải nghệ, ông George trở thành HLV đội trẻ lâu năm và sau đó là tuyển trạch viên tại Arsenal. Ông chính là người đã phát hiện ra Charlie George, thành viên của đội hình giành cú đúp danh hiệu mùa 1970-1971 danh tiếng.
"Ông ấy là người rất khiêm nhường, lịch sự và tử tế", ông Dave nói về người bác của mình. "Ban đầu, ông chơi cho đội bóng nghiệp dư Clapton Orient. Trong một trận đấu thử nghiệm ở vị trí trung phong trước Wycombe, ông đã ghi tới 6 bàn trong chiến thắng 7-1. Ông từng bị West Ham từ chối sau một đợt thử việc, trước khi ký hợp đồng với Arsenal vào năm 1929 và có hơn 300 lần ra sân. Tuy nhiên, một điều thú vị là ông chưa bao giờ ghi bàn cho Arsenal hay tuyển Anh".
Trái lại, ghi bàn lại là một cột mốc mà Max đã sớm lập được cho Arsenal, sau pha lập công ngoạn mục trong trận thắng Everton 2-0 ngày 15/3. Chàng trai 16 tuổi 73 ngày vào thời điểm đó đã đi vào lịch sử với tư cách cầu thủ trẻ nhất ghi bàn tại Ngoại hạng Anh. Trước đó nữa, Max còn thiết lập một kỷ lục khác, khi trở thành cầu thủ trẻ nhất của Arsenal ra sân tại Cup FA trong trận thắng Mansfield 2-1, ở tuổi 16 và 66 ngày.
'Dòng máu thiên tài' của Max Dowman
Max hôm 31/3 vừa qua đã ghi một bàn solo đẹp mắt cho U19 Anh trong chiến thắng hủy diệt Bồ Đào Nha 6-0 thuộc vòng loại U19 châu Âu. Và dù đoàn quân của Mikel Arteta vừa bị loại khỏi tứ kết Cup FA sau trận thua Southampton 1-2, nhưng điểm sáng tại sân St. Mary’s chính là màn trình diễn xuất sắc của Max.
Max được tuyển trạch viên Johnny Knight của Arsenal phát hiện khi đang thi đấu cho Billericay. Sau 5 năm rèn luyện ở các cấp độ đội trẻ, anh chính thức gia nhập học viện Hale End danh tiếng của Arsenal. Max được Arteta mô tả là "một tài năng đặc biệt" và thậm chí còn được kỳ vọng sẽ cạnh tranh một suất trong đội hình tuyển Anh tham dự World Cup tương lai.
"Thể thao dường như đã chảy trong huyết quản của đại gia đình này", ông Dave tự hào. "Điều đó thực sự khiến chúng tôi cảm thấy rất hào hứng". Giờ đây, tài năng của Arsenal sẽ còn được nhắc tới với xuất thân từ một dòng dõi bóng đá kéo dài gần một thế kỷ.
Hoàng Thông (theo Guardian)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/dong-mau-thien-tai-cua-max-dowman-5058670.html

HLV Popov đã có những bình luận mỉa mai công tác trọng tài, cụ thể là trọng tài FIFA Lê Vũ Linh sau trận hòa 1-1 của Thể Công - Viettel trên sân Vinh của Sông Lam Nghệ An ở vòng 17 V-League.
"Trọng tài đó là sát thủ chuyên nghiệp giết chết trận đấu", ông Popov nói về trọng tài FIFA Lê Vũ Linh, người từng bắt nhiều trận có HLV Bulgaria từ khi ông còn ở CLB Thanh Hóa.
Phát ngôn này không chỉ hạ thấp uy tín trọng tài FIFA mà còn động chạm đến Ban trọng tài Liên đoàn Bóng đá Việt Nam, đơn vị phân công trọng tài ở các giải chuyên nghiệp.
Tuy nhiên, HLV Popov đã may mắn thoát án phạt từ Ban kỷ luật VFF về phán ngôn này. Vậy nên ông không có tên trong danh sách cầu thủ, quan chức nghỉ làm nhiệm vụ ở vòng 18 V-League.
Dù vậy, hôm 8-4 vừa qua CLB Thể Công - Viettel đã có đơn gửi Công ty VPF đề xuất cử trợ lý Nguyễn Văn Biển sẽ thay HLV trưởng Velizar Popov trả lời các cuộc họp báo chính thức sau các trận đấu từ vòng 18 V-League 2025 - 2026 và chặng đường tiếp theo ở Cúp Quốc gia. Tuy nhiên đề xuất này không được VPF đồng ý.
Như vậy là ở vòng 18 V-League, chỉ có 1 quan chức bị cấm tham dự trận đấu là HLV thể lực của CLB Sông Lam Nghệ An, ông Phạm Bùi Minh. Lý do là ông bị thẻ đỏ ở trận đấu trước.
Bên cạnh đó, có 9 cầu thủ bị "treo giò" ở vòng đấu này. Trong đó có 3 cầu thủ cùng lý do là lãnh thẻ đỏ, đó là Đặng Quang Tú (Sông Lam Nghệ An, 2 thẻ vàng), Lucas Araujo (Thép Xanh Nam Định), Sam Elisha Bruce (Becamex TP.HCM).
CLB Hồng Lĩnh Hà Tĩnh thiệt hại nặng với 2 trụ cột bị 3 thẻ vàng là Mai Sỹ Hoàng và Huỳnh Tấn Tài. Becamex TP.HCM mất thêm một ngoại binh nữa do đã nhận 3 thẻ vàng là Zlatkovic Milos.
CLB Hoàng Anh Gia Lai vắng 2 cầu thủ họ Võ là Võ Đình Lâm và Võ Phước Bảo. Ngoại binh Reon Dale Moore của Sông Lam Nghệ An nghỉ thi đấu ở vòng 18 cùng lý do là đã lãnh đủ 3 thẻ vàng.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/hlv-popov-thoat-an-sau-loi-khen-trong-tai-fifa-la-sat-thu-20260409153455583.htm
Thể Thao
Lịch thi đấu Liverpool - PSG mới nhất: Lùi để tiến, hay sẽ... lùi tiếp?

Không có gì bất ngờ khi Liverpool thua Manchester City ở vòng tứ kết cúp FA. Bất ngờ ở đây chỉ là tỷ số quá đậm (0-4) và hình ảnh bạc nhược của Liverpool. Trong vòng chưa tới 20 phút, Liverpool liên tục thủng lưới 4 bàn. HLV Arne Slot nói sau trận đấu: đấy không thể là "chuẩn mực Liverpool". Ông phàn nàn về ý chí và tinh thần thi đấu của các cầu thủ.
Quả đúng, nhưng giới quan sát có thể nhìn về Liverpool theo một nhãn quan khác. Liverpool mùa này tuy đã sa sút, nhưng không thể yếu đến như vậy. Họ thua đậm chẳng qua vì mục tiêu quan trọng nhất ngay lúc này không phải là Manchester City ở cúp FA, mà là Paris Saint-Germain (PSG) ở vòng tứ kết Champions League?
Mùa trước, ngay khi đội bóng của HLV Arne Slot đang vươn đến phong độ rực rỡ, được xem là ứng viên vô địch hàng đầu trên mọi trận địa, thì bị dội gáo nước lạnh bởi chính PSG - đội trước đó rất nhạt nhòa, phải đá play-off mới lọt được vào giai đoạn knock-out Champions League. Không ai có thể hình dung PSG lại đủ khả năng "đàn áp" Liverpool một cách rõ rệt như thế. Và sau khi "thua trong thế thắng" ngay tại sân nhà, PSG đã lật ngược tình thế ở trận lượt về. Rồi PSG thẳng tiến cho đến khi đoạt chức vô địch Champions League lần đầu tiên, thắng trận chung kết bằng tỷ số đậm nhất lịch sử.
Bây giờ, Liverpool đã quá hiểu PSG. Họ đã chuẩn bị kỹ hơn, gồm cả việc chấp nhận "buông bỏ" ở cúp FA. Và họ sẽ gây bất ngờ, theo đúng kiểu PSG đã làm với họ vào năm ngoái?
Khác biệt bây giờ là PSG đã lộ diện quá rõ. "Quả bóng vàng" Ousmane Dembele dẫn dắt hàng công thật đáng gờm, nhưng hàng tiền vệ mới là nơi mạnh nhất của PSG. Vẫn còn đấy Vitinha và Joao Neves, nhưng người còn lại trong bộ ba tiền vệ nổi tiếng là Fabian Ruiz hiện đang chấn thương (đối phương có thể khai thác chỗ này). Với Liverpool, vấn đề đặt ra là HLV Slot có để Mohamed Salah đá chính hay không. Anh vừa gây thất vọng lớn trong trận thua Manchester City. Đấy là sự thử nghiệm đã giúp HLV Slot rút ra một kết luận quan trọng?
Atletico Madrid không thua tan nát như Liverpool vào cuối tuần qua, nhưng trận thua của họ cũng đáng lưu ý, ở một khía cạnh khác. Chỉ trong 10 ngày, Atletico gặp Barcelona đến 3 lần. Trận đầu là ở vòng đấu vừa qua tại giải La Liga: Atletico thua 1-2 ngay trên sân nhà. Kết quả ấy là bước nhảy vọt, giúp Barcelona tiến sát đến chức vô địch La Liga: bỏ xa đội nhì bảng Real Madrid 7 điểm trước 8 vòng đấu cuối cùng (giống như Atletico, Real cũng thua ở vòng đấu vừa qua).
Bây giờ, câu chuyện có thể khác hẳn, khi Atletico đứng trước 2 trận tứ kết Champions League với Barcelona. Bước ra đấu trường châu Âu, xưa nay họ chỉ gặp nhau ở Champions League, và Atletico luôn thắng Barcelona ở vòng tứ kết!
Chỉ trong 3 năm (2014 - 2016), Atletico đã 2 lần đánh bại Barcelona ở vòng tứ kết, và họ luôn thẳng tiến đến trận chung kết Champions League trong những năm ấy. Và Atletico trở thành đội có thành tích tốt nhất trong số những đội chưa từng vô địch cúp C1/Champions League (3 lần về nhì). Định mệnh cho thấy Atletico Madrid luôn thắng Barcelona ở đấu trường châu Âu, hay kỳ này quy luật "lần thứ 3 phải khác" sẽ phát huy tác dụng?
Cần lưu ý một điều: Barcelona của HLV Hansi Flick là đội thường có lối chơi bất biến, trong khi Atletico của HLV Diego Simeone thường có chiến thuật thay đổi linh động tùy hoàn cảnh. Hiển nhiên, HLV Simeone đã không đưa ra đội hình mạnh nhất trong trận gặp Barcelona cuối tuần qua (các trụ cột như Julian Alvarez hoặc Ademola Lookman không xuất hiện). Xét về nhiều mặt, Barcelona hẳn nhiên vượt trội. Riêng trên đấu trường châu Âu thì Atletico có hiệu quả hơn hẳn. Cũng cần nhắc thêm: dù là trận đấu quan trọng hay không, hễ có Barcelona là trận đấu gần như đảm bảo sẽ có (hoặc có nhiều) bàn thắng!

