Tại AFF Cup (diễn ra từ 24.7 đến 26.8) ngay sau World Cup 2026 kết thúc, do giải không nằm trong khung thời gian FIFA Days, đội tuyển Indonesia đã nhắm đến các cầu thủ đang thi đấu trong nước, trong đó có nhiều ngôi sao nhập tịch trở về thi đấu ở mùa giải 2025 – 2026. Tuy nhiên, dự định này đang đối mặt nhiều trở ngại, do hàng loạt cầu thủ xuống phong độ, bị chấn thương và cơ hội ra sân của họ ngày càng ít ỏi, theo CNN Indonesia.
“Đến nay, có 3 cầu thủ nhập tịch gồm Jens Raven, Rafael Struick và Mauro Zijlstra, đang ở tình trạng rất đáng lo vì ngày càng ít được ra sân thi đấu cho các CLB của họ. Thời gian thi đấu của họ hiện rất ít.
Ví dụ, Raven ngày càng bị gạt ra ngoài lề tại CLB Bali United. Cầu thủ 20 tuổi này chỉ ngồi dự bị trong các trận đấu của Bali United với PSBS Biak, Arema FC và PSIM Yogyakarta. Ngay cả khi ra sân, anh cũng chỉ vào sân ở những phút cuối trận. Trong suốt mùa giải này, Raven đã có 16 lần vào sân từ băng ghế dự bị, chủ yếu là trong 15 phút cuối trận.
Raven chỉ đá chính 2 lần ở mùa này. Trong hai lần đá chính đó, một trận anh thi đấu 45 phút và một trận thi đấu khoảng 67 phút. Tổng cộng trong 18 lần ra sân, Raven chỉ ghi được một bàn thắng.
Khi bắt đầu quá trình nhập tịch, Raven từng được xem là chân sút đầy hứa hẹn cho đội tuyển Indonesia và đội U.23, nhưng sau khi ghi 6 bàn trong trận thắng đội U.23 Brunei tỷ số 8-0 tại giải U.23 Đông Nam Á năm 2025, cầu thủ này dần xuống dốc cho đến nay”, CNN Indonesia cho biết.
“Trong khi đó, tình hình của Struick còn đáng lo ngại hơn. Cầu thủ 23 tuổi này chỉ chơi 13 trận mùa này. Struick đã bị chấn thương và phải nghỉ thi đấu 4 tuần để hồi phục. Sau khi bình phục, Struick có hai lần ra sân với tổng cộng 45 phút, gần đây nhất là trong chiến thắng 1-0 của CLB Dewa United trước PSIM Yogyakarta, nhưng cầu thủ từng khoác áo Jong ADO Den Haag (Hà Lan) này cũng chỉ chơi có 16 phút.
Với tiền đạo Zijlstra, còn kém may mắn hơn. Sau chỉ hai lần vào sân từ băng ghế dự bị cho Persija Jakarta, anh đã dính chấn thương. Mặc dù được triệu tập vào đội tuyển Indonesia, chấn thương của anh lại càng trở nặng. Chưa rõ cầu thủ 21 tuổi này sẽ mất bao lâu để bình phục. Điều chắc chắn là thời gian thi đấu của Zijlstra mùa này đã kết thúc. Anh chỉ có 21 phút ra sân cho Persija Jakarta”, cũng theo CNN Indonesia.
“Sự xuống dốc và khả năng của các cầu thủ nhập tịch này ngày càng không đáp ứng, thậm chí là họ đang thi đấu ở giải Super League tại Indonesia không có sự cạnh tranh cao như ở tại Hà Lan trước đây.
Vì vậy, đã thực sự gây khủng hoảng cho hàng công của đội tuyển Indonesia. Trong khi các tiền đạo bản địa luôn bị đánh giá thấp và chưa chứng tỏ được khả năng, thì hiện nay cả các cầu thủ nhập tịch cũng đang phải đối mặt với những thách thức tương tự”, CNN Indonesia nhấn mạnh.
Cho đến nay, chỉ có một số cầu thủ nhập tịch giàu kinh nghiệm của đội tuyển Indonesia trở về nước thi đấu như Thom Haye và Eliano Reijnders ở CLB Persib Bandung, và Jordi Amat ở Persija Jakarta, là có thời gian thi đấu nhiều khá đáng kể. Bên cạnh đó, hậu vệ Shayne Pattynama của Persija Jakarta đang nỗ lực tìm suất đá chính, sau thời gian phải dự bị cho Dony Tri Pamungkas, theo CNN Indonesia.
Chủ tịch Liên đoàn Bóng đá Indonesia (PSSI), ông Erick Thohir gần đây đã chỉ thị cho HLV mới John Herdman, sau màn ra mắt có nhiều kỳ vọng ở giải FIFA Series tháng 3, rằng phải triệu tập đội hình tốt nhất của đội tuyển xứ vạn đảo để quyết tâm chinh phục giấc mơ vô địch AFF Cup, sau kỷ lục 6 lần trong lịch sử chỉ về nhì.
Trong lịch sử AFF Cup, đội tuyển Thái Lan có 7 lần vô địch, Singapore 4 lần, trong khi đội tuyển Việt Nam có 3 lần vô địch, với lần đăng quang gần nhất năm 2024.
AFF Cup không nằm trong khung FIFA Days, do đó các đội tuyển phải thương lượng với CLB để triệu tập cầu thủ tốt nhất. Đội Thái Lan cũng đang thương lượng với các CLB để triệu tập đội hình mạnh nhằm tìm lại ngôi vô địch đã mất về tay đội tuyển Việt Nam hồi đầu năm 2025, và đấu giao hữu ở FIFA Days tháng 6. Trong khi đội tuyển Malaysia dự kiến phải sử dụng đội U.23 thi đấu.
Tại AFF Cup 2026, đội tuyển Việt Nam và Indonesia nằm cùng bảng A còn có Singapore, Campuchia và đội thắng vòng loại (Brunei hoặc Timor Leste). Bảng B gồm Thái Lan, Malaysia, Philippines, Myanmar và Lào.
Con số 105 bàn qua 29 trận cho thấy sự thống trị tuyệt đối của thầy trò Vincent Kompany ở mùa giải này. Trước đó, đội hình huyền thoại năm 1971-1972 dưới thời Udo Lattek ghi 101 bàn, với biểu tượng Gerd Muller dẫn đầu. Đoàn quân Kompany phá kỷ lục khi mùa giải còn tới 5 vòng.
Bàn thắng làm nên kỷ lục được tiền vệ Leon Goretzka ghi để nâng tỷ số lên 2-0, dù không còn giữ vai trò trung tâm trong hệ thống của Kompany. Tiền vệ 31 tuổi chỉ mới ghi ba bàn mùa này, và nhiều khả năng sẽ rời đội theo dạng tự do hè tới.
Không lâu sau đó, Michael Olise nâng tổng số bàn lên 103, trước khi Nicolas Jackson và Raphael Guerreiro nới rộng thêm cách biệt. Olise cũng là tâm điểm ngoài chuyên môn, khi liên tục va chạm với cầu thủ và CĐV chủ nhà. Sau khi ghi bàn, cầu thủ Pháp ăn mừng bằng cách đặt tay lên môi hướng về khán đài, khiến anh bị la ó dữ dội. Khi rời sân, Olise thậm chí còn bị ném vật thể lạ, nhưng vẫn đáp lại bằng cử chỉ giơ ngón tay cái đầy thách thức.
Ở khía cạnh khác, Jamal Musiala tiếp tục nhận nhiều chú ý. Tiền vệ 23 tuổi vừa trở lại sau chấn thương nghiêm trọng và đang chạy đua với thời gian để kịp dự World Cup 2026. Trước trận, cựu danh thủ Oliver Kahn gây tranh cãi khi khuyên Musiala nên bỏ giải đấu này để bảo toàn thể trạng. Quan điểm đó lập tức bị Giám đốc thể thao Max Eberl và cả chuyên gia Lothar Matthaus phản bác. Musiala đáp lại bằng màn trình diễn năng nổ và bàn mở tỷ số.
Chiến thắng đậm cũng đến trong bối cảnh Bayern xoay tua mạnh đội hình, với bảy thay đổi so với trận trước đó. Điều này càng làm nổi bật chiều sâu lực lượng của họ. Những cầu thủ dự bị như Jackson hay Guerreiro vẫn ghi dấu ấn, cho thấy Bayern không phụ thuộc vào một nhóm trụ cột cố định.
Đây là lần thứ ba Bayern cán mốc 100 bàn trong một mùa Bundesliga, sau các mùa 2019-2020 và 2020-2021. Tuy nhiên, chưa mùa nào họ làm được điều này sớm và áp đảo như hiện tại. Hiệu số bàn thắng bại +78 sau 29 vòng là minh chứng rõ ràng cho sự vượt trội.
Khoảng cách 12 điểm với đội nhì bảng Dortmund khiến cuộc đua vô địch gần như ngã ngũ. Trong khi đó, các đối thủ còn lại như RB Leipzig hay Bayer Leverkusen chỉ còn cạnh tranh vị trí dự Champions League.
Ở vòng tới, Bayern chỉ cần có kết quả tốt hơn Dortmund là đăng quang sớm bốn vòng đấu. Nhưng trước mắt, thầy trò Kompany sẽ phải tiếp Real Madrid ở lượt về tứ kết Champions League tối 15/4, với lợi thế dẫn một bàn.
Trên thực tế, cho đến nay FIFA chưa công nhận giải Arab Club Champions Cup là giải đấu chính thức. Đây là giải giao hữu được tổ chức cho các CLB tại Ả Rập Xê Út thi đấu tập huấn ở giai đoạn trước mùa giải mới.
Nhưng cơ quan bóng đá thế giới vẫn tính những bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải đấu này cho CLB Al Nassr vào thống kê bóng đá nói chung, bao gồm cả tổng số 54 bàn thắng của anh ghi trong năm 2023.
Cho đến nay, FIFA chưa bao giờ thông báo về việc loại bỏ các bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải Arab Club Champions Cup năm 2023.
Tuy nhiên, các trang web thống kê hàng đầu thế giới, bao gồm trước đây là Transfermarkt và mới đây là Sofascore, đã quyết định loại bỏ 6 bàn thắng trên của Ronaldo và chỉ tính anh hiện ghi tổng cộng 961 bàn, thay vì là 967 bàn như công nhận lâu nay.
Vụ việc này gây tranh cãi dữ dội trên mạng xã hội X. Các phân tích cho rằng, việc Transfermarkt và Sofascore không tính số bàn thắng của Ronaldo ghi tại giải Arab Club Champions Cup năm 2023 là "sự lựa chọn của họ", vì đây chỉ là các trang web thống kê dữ liệu bóng đá, không phải là một cơ quan quản lý.
Các trang web này có tiêu chí riêng và việc họ phân loại giải Arab Club Champions Cup chỉ là giải giao hữu, không phải là giải chính thức, lý do vì FIFA chưa công nhận.
Do đó, họ có lý do để không tính 6 bàn thắng của Ronaldo vào tổng số bàn thắng của anh trong sự nghiệp. Mặc dù vậy, đây không phải là quyết định của FIFA, mà chỉ là chính sách cơ sở dữ liệu thuộc hai trang web thống kê bóng đá hàng đầu thế giới, Transfermarkt và Sofascore, một người dùng trên mạng xã hội X phân tích và làm rõ cuộc tranh cãi hiện nay.
Trong khi đó, hầu hết các tờ báo hàng đầu thế giới đều thông tin Ronaldo đã ghi 967 bàn trong sự nghiệp tính đến nay (7.4), dựa trên những thống kê từ FIFA, thay vì từ Transfermarkt và Sofascore.
Nhưng về mặt danh hiệu vô địch cùng CLB Al Nassr tính đến nay, các báo hàng đầu thế giới vẫn chưa tính danh thủ 41 tuổi người Bồ Đào Nha đoạt được chức vô địch chính thức nào, ngoại trừ chiếc cúp vô địch không chính thức là giải Arab Club Champions Cup năm 2023 (với giải thưởng vô địch khoảng 6 triệu USD).
Ronaldo hiện đứng trước cơ hội lớn sẽ giúp CLB Al Nassr đoạt được danh hiệu vô địch đầu tiên và danh giá, đó là ngôi vô địch giải Saudi Pro League mùa 2025 - 2026, khi họ đang hơn đội nhì bảng Al Hilal đến 5 điểm, khi mùa giải chỉ còn 7 vòng đấu nữa là kết thúc.
Nếu cùng Al Nassr đăng quang Saudi Pro League, Ronaldo sẽ dập tắt nhiều cuộc tranh cãi về anh hiện nay, cũng như đang đứng trước cơ hội lớn hoàn thành kỷ lục ghi 1.000 bàn thắng trước và bỏ xa đối thủ lâu năm Messi, dựa trên thống kê bóng đá nói chung của FIFA. Hiện số bàn thắng của Messi là 903 bàn. Và có thể anh sẽ khoa đuổi kịp Ronaldo.
Ngày 5/4, Richardson mở màn mùa giải tại vùng nông thôn Australia bằng cuộc đua 120 m trên cỏ, đối đầu các VĐV nghiệp dư có lợi thế xuất phát gần 10 m. Dù xuất phát ở vị trí cuối cùng, siêu sao người Mỹ vẫn về nhất với thành tích 13 giây 15 giây, lập kỷ lục giải và nhận 27.800 USD tiền thưởng.
Trên vạch đích, Richardson bắt kịp VĐV 17 tuổi Australia Charlotte Nielsen, người xuất phát trước 9 m, để thắng với khoảng cách 0,04 giây. Đây là lần thứ ba trong lịch sử một nữ VĐV về nhất Stawell Gift từ vị trí cuối cùng, sau Bree Rizzo (2025) và Melissa Breen (2012).
Trước đó, Richardson cũng dễ dàng vượt qua vòng loại với 13 giây 82 và bán kết với 13 giây 52. "Chắc tôi nhận ra mình sẽ thắng khi chạy qua mốc 90 m", VĐV 26 tuổi chia sẻ. "Tình yêu, sự ủng hộ và niềm vui thật sự mà tôi cảm nhận trên đường chạy, mọi người đã làm nên khoảnh khắc này. Cảm ơn tất cả".
Stawell Gift là giải chạy nước rút lâu đời nhất Australia, diễn ra trên sân cỏ Central Park, thị trấn Stawell, cách Melbourne khoảng ba giờ lái xe, trong dịp Lễ Phục sinh. Điểm đặc biệt là hệ thống handicap, cho phép các VĐV nghiệp dư thi đấu cùng các VĐV chuyên nghiệp: người chạy chậm được xuất phát trước, trong khi các VĐV nhanh nhất bắt đầu từ cuối và phải "đuổi" các đối thủ.
Richardson là gương mặt nổi bật của điền kinh Mỹ ở nội dung chạy ngắn trong một thập kỷ qua. Cô giành HC vàng tiếp sức 4x100m và HC bạc 100m tại Olympic Paris 2024. Trước đó, Richardson giành HC vàng tiếp sức 4x100m, 100m và HC đồng 200m tại giải VĐTG Budapest 2023.
Richardson là nữ VĐV Olympic và vô địch thế giới đầu tiên tham dự Stawell Gift trong 144 năm lịch sử của giải.
Bạn trai của Richardson, Christian Coleman, cũng lần đầu dự giải và xuất phát cuối cùng. Nhưng anh dừng bước ở bán kết nam. Ở chung kết, VĐV Australia Olufemi Komolafe về nhất với 11 giây 93, còn Jake Ireland về nhì với 12 giây 07.
Komolafe, 21 tuổi, là sinh viên năm tư ngành y, tiếc nuối không được tranh tài cùng "thần tượng" Coleman - lý do ban đầu khiến anh tham dự giải. "Tôi đã dốc hết sức rồi", Coleman chia sẻ sau bán kết. "Khi cho họ khoảng cách như vậy, thật khó khăn. Tôi mong mọi người tiếp tục theo dõi và ủng hộ điền kinh. Tôi rất háo hức cho mùa giải mới, cố gắng cải thiện trong 40-100 m cuối".
Coleman, sinh năm 1996, từng được kỳ vọng là người kế nhiệm huyền thoại Usain Bolt ở cự ly 100m. Đỉnh cao sự nghiệp của anh đến vào năm 2019 khi vô địch thế giới nội dung 100m tại Doha với thời gian 9 giây 76.
Tuy nhiên, sự nghiệp của Coleman bị gián đoạn nghiêm trọng sau án cấm thi đấu 18 tháng vì vi phạm quy định kiểm tra doping, khiến anh lỡ Olympic Tokyo 2020. Kể từ đó, anh chật vật tìm lại phong độ, vẫn tham dự đều đặn các giải lớn nhưng không còn giữ vị thế số một.
Hồng Duy (theo Canadian Running Magazine, The Guardian)