Con tôi mới 11 tháng tuổi. Từ khi mang bầu đến giờ, cuộc sống của tôi gần như xoay quanh con hoàn toàn. Trước đây tôi đi làm ở một công ty vừa, công việc khá ổn nhưng đến tháng thứ sáu của thai kỳ, thai hơi bất ổn nên tôi phải nghỉ để dưỡng sức và chuẩn bị sinh. Tôi dự định ở nhà chăm con đến khi bé khoảng 15 tháng, đi học được rồi sẽ quay lại tìm việc. Tôi cũng có khoản tiết kiệm riêng, vẫn chủ động chi tiêu cho con, không phải phụ thuộc hoàn toàn vào chồng.
Những ngày ở nhà chăm con, ai trải qua rồi chắc sẽ hiểu, đó không phải là khoảng thời gian “ở không”. Một ngày của tôi bắt đầu từ lúc con thức dậy, thay tã, pha sữa, cho ăn, dỗ ngủ, dọn dẹp, giặt giũ, rồi lại quay vòng như vậy. Có hôm con quấy, gần như tôi không có thời gian nghỉ, đêm cũng ngủ chập chờn. Nhiều lúc mệt nhưng vẫn nghĩ cố gắng thêm một thời gian nữa, khi con cứng cáp hơn mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Hôm nay vợ chồng cãi nhau vì chuyện chi tiêu trong nhà. Câu chuyện vốn không quá lớn, chỉ là vài lời qua lại nhưng chồng tôi bỗng nói: “Hay em đi làm kiếm tiền đi để anh ở nhà chăm con cho”. Nghe xong tôi sững người. Câu nói đó có thể chỉ là lúc nóng giận nhưng lại khiến tôi tổn thương rất nhiều.
Tôi không biết trong suy nghĩ của anh, việc chăm con mỗi ngày có được xem là một công việc hay không. Tôi nghỉ làm không phải vì lười, cũng không phải vì muốn ở nhà cho nhàn. Tôi chọn ở nhà là để con có người chăm sóc, để gia đình ổn định trong giai đoạn đầu đời của bé. Tiền tiết kiệm tôi vẫn có, chi tiêu cho con tôi vẫn chủ động, chưa từng đòi hỏi hay gây áp lực tài chính lên chồng. Có lẽ chồng tôi chỉ nói trong lúc nóng giận nhưng tôi vẫn thấy chạnh lòng. Không ngờ có ngày người mà tôi tin tưởng nhất lại nói ra câu khiến tôi cảm thấy mình vô dụng, không làm gì.
Gia đình tôi có ba chị em, hai chị em tôi là con gái đầu, đã tự lập từ khi còn trẻ và luôn nỗ lực làm việc để nuôi sống bản thân, đồng thời hỗ trợ gia đình, đặc biệt là chăm sóc bố mẹ gần 80 tuổi. Vì bố mẹ đã già yếu, không muốn họ phải lo toan việc gì nên mọi chi tiêu trong gia đình, mỗi khi có phát sinh, hai chị em tôi lại cùng nhau chia sẻ và đóng góp. Chúng tôi cũng quyết định gánh vác việc nuôi ăn học cho em trai út, mong em có thể học hành tốt, có tương lai. Tuy nhiên, dù chúng tôi luôn yêu thương, quan tâm và hỗ trợ, em trai lại tỏ ra thiếu sự biết ơn. Việc học của em đã bị trì hoãn hai năm chỉ vì mê game online và không chú tâm vào việc học. Em luôn tìm cách lừa dối bố mẹ và chúng tôi.
Hôm nay, khi chúng tôi đến trường để gặp giáo viên, mới biết em đã không tham gia thi cử và học hành trong gần hai học kỳ. Nghe xong, chân tay tôi bủn rủn, nước mắt cứ chực trào. Chúng tôi không muốn bố mẹ già phải chịu thêm nỗi buồn và lo lắng vì em. Tôi thất vọng, mệt mỏi vì những lời hứa suông và sự lừa dối của em, dù đã rất nhiều lần chị em tôi động viên và giúp đỡ. Tôi có lúc muốn buông tay, rồi lại sợ bố mẹ sẽ suy nghĩ nhiều, ảnh hưởng đến sức khỏe.
Hiện tại, tôi không biết phải làm thế nào để giải quyết tình huống này mà không làm bố mẹ thêm lo lắng. Xin chân thành cảm ơn các bạn đã dành thời gian đọc và chia sẻ ý kiến. Mọi lời khuyên, chia sẻ từ mọi người đều rất quý giá và giúp tôi có thể nhìn nhận mọi chuyện một cách sáng suốt hơn.
Tôi 26 tuổi, cái tuổi mà nhiều người nói là "đẹp nhất để yêu và lập gia đình". Thật lòng, tôi lại không hề có cảm giác muốn yêu ai, cũng chưa từng rung động đủ nhiều để nghĩ đến chuyện gắn bó lâu dài. Thậm chí, càng nghe mọi người nói về hôn nhân, tôi càng thấy sợ. Gần đây, tôi liên tục được mai mối, hết người này đến người kia, ai cũng nói "thử tìm hiểu xem sao", "lấy chồng sớm cho ổn định". Mỗi lần như vậy, tôi chỉ thấy áp lực. Tôi không thích cảm giác phải gặp gỡ một người xa lạ chỉ vì hai bên gia đình thấy "hợp".
Tôi muốn từ chối nhưng sợ làm mất lòng người giới thiệu, sợ họ nghĩ mình chảnh chọe hay khó tính. Gia đình tôi càng sốt ruột hơn. Bố mẹ thường xuyên nhắc khéo, họ hàng mỗi lần gặp là lại hỏi "bao giờ lấy chồng". Có người còn so sánh tôi với những bạn cùng tuổi đã yên bề gia thất, con cái đề huề. Những lúc đó, tôi chỉ biết cười trừ nhưng trong lòng nặng nề vô cùng. Tôi thấy xấu hổ, như thể mình đang "chậm hơn" người khác một bước. Điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là ánh nhìn của mọi người mà chính là nỗi sợ bên trong mình.
Tôi sợ phải bước vào một cuộc sống mới mà mình chưa sẵn sàng. Tôi sợ phải làm vợ, làm dâu, gánh trên vai những trách nhiệm mà bản thân còn chưa hiểu rõ. Tôi sợ nếu kết hôn chỉ vì áp lực, rồi sau này lại hối hận. Nhiều lúc tôi tự hỏi, có phải mình đang ích kỷ không, hay chỉ là chưa gặp đúng người? Càng nghĩ, tôi càng thấy mình chỉ trung thực với cảm xúc của chính mình. Tôi thật sự rất mệt mỏi. Một bên là mong muốn được sống theo cách mình muốn, một bên là áp lực từ gia đình và xã hội. Tôi không biết nên tiếp tục cố gắng làm hài lòng mọi người, hay mạnh dạn nói ra suy nghĩ thật của mình. Chỉ biết rằng, nỗi sợ lấy chồng trong tôi lúc này là có thật, chưa tìm được cách để vượt qua nó. Tôi phải làm sao đây?
Tôi về làm dâu hơn bốn năm, sống chung với mẹ chồng trong căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Vợ chồng tôi mới đón mẹ chồng từ quê lên sống cùng được vài tháng. Bố chồng tôi mất sớm vì tai nạn giao thông, mình mẹ chồng gồng gánh nuôi hai anh em chồng ăn học nên người. Mẹ chồng tôi cực kỳ tiết kiệm, kể cả trong chuyện ăn uống. Bữa nào còn thức ăn thừa, bà đều cất vào tủ lạnh. Ăn lại trong ngày, tôi không ý kiến nhưng nhiều khi bà để từ ngày này sang ngày khác, hâm lại cho cả nhà ăn tiếp tới khi hết mới thôi.
Tôi đi làm gần nhà nên trưa nào cũng về ăn cơm với mẹ chồng cho vui. Thấy bà hay nấu nhiều, bữa nào cũng thừa, tôi góp ý nên nấu ít lại để tránh đồ ăn cũ nhưng bà bảo sợ thiếu, các con ăn không đủ no không có sức làm việc. Thành ra trong tủ lúc nào cũng có vài hộp thức ăn từ hôm trước. Dù còn đồ cũ nhưng bà vẫn đi chợ mua thêm thức ăn mới để chiều nấu cho cả nhà cùng ăn. Bà thường nấu đồ cũ ngày hôm trước vào trưa hôm sau rồi "động viên" tôi ăn, nói rằng: mẹ con mình ăn hết cái này đi, chiều hai bố con nó (chồng con tôi) về thì nấu đồ mới cả nhà cùng ăn.
Nhiều hôm tôi giành đi chợ rồi về sớm nấu cơm, cố ý nấu vừa đủ để cả nhà ăn hết trong một bữa, không để thừa nhưng mẹ chồng không hài lòng, cứ bóng gió tôi nấu ít quá, mọi người cứ nhường nhau, không dám gắp. Dù chồng tôi nói thêm vào là vậy vừa đủ, anh ăn cũng no lắm rồi, cố ăn cho hết nhưng bà không tin, cho rằng chồng tôi bênh vợ.
Trưa hôm nọ, trời nắng nóng, tôi đi làm về khá mệt, chỉ mong có bát canh nóng dễ ăn. Nhưng khi dọn cơm, thấy mẹ chồng đã hâm sẵn nồi canh cũ trên bếp, mùi hơi um ủm, không phải thiu nhưng cũng không thơm ngon, khá khó nuốt. Tôi nói canh không nên để qua đêm, sẽ sinh ra độc tố, không tốt cho sức khỏe, rồi tiền tiết kiệm tí thức ăn không lại với tiền thuốc nhưng bà vẫn bảo còn ăn được, có sao đâu. Bà bảo trước đây nghèo khổ, ăn vậy có sao đâu, hồi đó còn chẳng có tủ lạnh như bây giờ.
Tôi hiểu mẹ chồng một mình nuôi hai con vất vả, quen sống chắt chiu nên không muốn lãng phí, nhưng việc nấu nhiều rồi để thừa, sau đó lại cố ăn đồ cũ khiến tôi thấy không còn hào hứng với mỗi bữa ăn, thậm chí có chút sợ. Xin nói thêm, mẹ chồng quán triệt chúng tôi không ăn vặt bên ngoài, không ăn hàng quán vì vừa đắt vừa mất vệ sinh. Hồi đầu tôi còn mua đồ ăn sẵn ngon ngon về nhưng bị mẹ chồng nói vài lần nên giờ không dám mua nữa. Tôi đã nói với chồng, anh chỉ bảo tôi chịu khó chút rồi để anh góp ý dần với mẹ. Có cách nào thay đổi thói quen này của mẹ chồng tôi không?