Đặc biệt phim tài liệu The Greatest Night in Pop (2024) đoạt giải và được đề cử ở nhiều giải thưởng danh giá tại Mỹ, trong đó có Critics’ Choice Documentary Award 2024, Grammy, Primetime Creative Arts Emmy, Giải thưởng Hiệp hội Nhà sản xuất Mỹ…
Gần đây nhất, phim tài liệu âm nhạc BTS: The Return của Bảo Nguyễn được đánh giá cao, ghi lại hành trình trở lại của nhóm nhạc lớn nhất thế giới BTS sau bốn năm vắng bóng, tập trung vào quá trình họ thực hiện album mới nhất Arirang với nhiều băn khoăn, trăn trở.
* Nếu The Greatest Night in Pop nhìn lại những huyền thoại âm nhạc thế giới trong quá khứ, BTS: The Return ghi lại những siêu sao của âm nhạc thế giới đương đại. Sự khác biệt lớn nhất giữa hai chủ đề – quá khứ và hiện tại – là gì?
– Một trong những khác biệt lớn nhất là góc nhìn. The Greatest Night in Pop là câu chuyện nhìn ngược lại một khoảnh khắc biểu tượng đã đi vào lịch sử.
Căng thẳng trong bộ phim đó đến từ việc tái khám phá những huyền thoại và hé lộ phần nhân tính bên trong.
Còn với BTS: The Return, tôi đang ghi lại các nghệ sĩ ở thì hiện tại, trong lúc họ vẫn đang sống qua sự bất định, áp lực và những thay đổi theo thời gian thực.
Điều này tạo ra một năng lượng rất khác biệt. Có phim, lịch sử đã lắng đọng. Có phim, câu chuyện vẫn đang được viết tiếp.
Điều khiến tôi hào hứng với BTS là dù họ là những biểu tượng toàn cầu, họ vẫn đang đặt ra những câu hỏi rất con người: bây giờ chúng ta là ai, chúng ta nên giữ lại gì, thay đổi gì, và làm thế nào để cùng nhau bắt đầu lại?
Trailer BTS: The return
* Là một nghệ sĩ châu Á đã nỗ lực và gặt hái thành công ở Mỹ, dù gặp phải nhiều rào cản, điều gì khiến anh đồng cảm nhất với ban nhạc BTS?
– Tôi nghĩ điều tôi đồng cảm nhất là cảm giác phải gánh vác nhiều hơn chính bản thân mình. Khi là một nghệ sĩ châu Á làm việc trên sân khấu toàn cầu, bạn thường nhận thức rằng mọi người có thể đặt những giả định lên bạn, thu hẹp bạn hoặc yêu cầu bạn đại diện cho thứ gì đó lớn lao hơn khả năng gánh vác của bất kỳ cá nhân nào.
Điều khiến tôi xúc động về BTS là họ dường như rất ý thức về gánh nặng đó, nhưng họ biến nó thành mục đích. Họ tự hào khi mang bản sắc của mình và không làm phai nhạt chính mình để dễ được thấu hiểu hơn.
Là một nhà làm phim châu Á, tôi đồng cảm sâu sắc. Thật mạnh mẽ khi thấy các nghệ sĩ vẫn giữ được nét văn hóa riêng biệt và nhờ đó lại càng trở nên phổ quát hơn.
* Anh sinh ra ở Mỹ, có sự nghiệp ở Mỹ, nhưng các tác phẩm và thành tựu của anh vẫn được truyền thông ở Việt Nam quan tâm, anh cảm thấy thế nào?
– Tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ nhưng Việt Nam luôn là một phần quan trọng về mặt tình cảm và văn hóa trong cuộc sống của tôi. Vì vậy bất cứ khi nào tác phẩm của tôi được đón nhận ở Việt Nam, hoặc khi có sự quan tâm từ khán giả và truyền thông Việt Nam, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và gắn kết.
Ta lớn lên ở một nơi, nhưng một phần trí tưởng tượng, lịch sử và di sản của mình đến từ một nơi khác. Tôi luôn có mong muốn kết nối hai thế giới bằng cách nào đó. Nên việc tác phẩm của mình có thể quay trở lại Việt Nam và trở thành một phần của cuộc đối thoại ở đó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* Nhiều năm trước từng làm việc trong ngành điện ảnh ở TP.HCM, tại sao anh quyết định trở về Mỹ?
– Thời gian làm việc ở TP.HCM đã định hình rất nhiều cho tôi và tôi rất biết ơn. Điều đó giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về Việt Nam không chỉ như một di sản mà còn là một đất nước sống động, luôn thay đổi, tràn đầy năng lượng, tham vọng. Tôi trở về Mỹ vì con đường sự nghiệp và những cơ hội vào thời điểm đó.
Mỹ là nơi tôi được đào tạo, nơi có phần lớn mạng lưới quan hệ chuyên nghiệp của tôi và nơi tôi nhìn thấy con đường xây dựng sự nghiệp làm phim mà tôi mong muốn. Nhưng tôi không nghĩ đó là việc chọn cái này hay cái kia. Tôi vẫn di chuyển giữa hai thế giới cả về mặt cảm xúc và sáng tạo.
* Mối liên hệ hiện tại của anh với điện ảnh Việt Nam là gì? Anh có nhiều bạn bè là nhà làm phim ở Việt Nam, anh có muốn trở lại đây làm phim không?
– Tôi vẫn rất gắn bó với điện ảnh Việt Nam và cộng đồng sáng tạo ở đó. Tôi có nhiều bạn bè ở Việt Nam là nhà làm phim, nhà sản xuất và nghệ sĩ và tôi vẫn luôn theo dõi công việc của họ với sự ngưỡng mộ sâu sắc. Tôi nghĩ điện ảnh Việt Nam đang ở trong một giai đoạn rất thú vị.
Thông qua EAST Films, tôi cũng tiếp tục phát triển các dự án ở Việt Nam với các đối tác của mình. EAST Films là một trong những công ty sản xuất đứng sau BTS: The Return và mối liên hệ xuyên Thái Bình Dương đó là yếu tố cốt lõi trong cách chúng tôi suy nghĩ về kể chuyện.
Chúng tôi đang giúp đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh khởi quay bộ phim mới Picturehouse của anh ấy. Và vâng, tôi rất muốn trở lại Việt Nam để làm phim. Nếu có câu chuyện và hoàn cảnh phù hợp sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* The Stringer là một tác phẩm rất đặc biệt của anh. Tại sao anh lại quyết định dấn thân vào chủ đề này?
– Tôi bị thu hút bởi The Stringer vì nó không chỉ nói về một bức ảnh hay một tranh luận lịch sử. Nó nói về quyền tác giả, ký ức và ai là người được nhìn nhận trong lịch sử. Những câu hỏi đó có ý nghĩa sâu sắc đối với tôi.
Tranh cãi là một phần lý do khiến câu chuyện trở nên quan trọng.
Tôi quan tâm đến tranh cãi không phải chỉ để gây chú ý, mà vì những câu hỏi khó và chưa được giải quyết thường hé lộ điều gì đó sâu sắc hơn về cách lịch sử được xây dựng.
Tôi cảm thấy nếu có cơ hội nhìn nhận lại một câu chuyện đã được chấp nhận và tạo không gian cho những tiếng nói bị bỏ quên, thì điều đó đáng được thực hiện một cách cẩn thận và nghiêm túc.
Đối với tôi, đó không chỉ là một động lực điều tra mà còn là một động lực về cảm xúc và đạo đức.
* Sự thật trong phim tài liệu khác với sự thật trong điện ảnh như thế nào? Anh theo đuổi điều gì khi làm phim?
– Tôi nghĩ cả phim tài liệu và phim hư cấu đều có thể chứa đựng sự thật nhưng chúng đạt được điều đó theo những cách khác nhau.
Phim tài liệu bắt đầu từ hiện thực, từ kinh nghiệm sống, từ những con người và sự kiện tồn tại ngoài trí tưởng tượng của nhà làm phim. Phim hư cấu có thể tạo ra các tình huống nhưng vẫn tiết lộ những sự thật về mặt cảm xúc hoặc triết học mà cảm giác vô cùng chân thực.
Điều tôi theo đuổi trong làm phim không chỉ là sự thật khách quan, mặc dù điều đó vô cùng quan trọng trong phim tài liệu. Tôi cũng đang theo đuổi sự thật về mặt cảm xúc.
Điều đó mang lại cảm giác như thế nào? Điều gì đang bị đe dọa? Tại sao nó lại quan trọng đối với những người đang trải qua nó? Dù làm phim tài liệu hay phim truyện, tôi luôn tìm kiếm sự thật sâu sắc hơn ẩn dưới vẻ bề ngoài.
Đồng thời tôi tin rằng làm phim mang một trách nhiệm lớn. Đặc biệt là trong phim tài liệu, bạn đang làm việc với những cuộc sống thực, những ký ức thực và những hậu quả thực. Vì vậy, đối với tôi, sự thật không chỉ là thông tin. Nó còn là sự quan tâm, sự trung thực và tính chính trực trong cách bạn kể câu chuyện.
Theo Ifeng hôm 15.4, Chung Lệ Đề (56 tuổi) và chồng là Trương Luân Thạc (44 tuổi) gây chú ý khi chia sẻ về vấn đề thừa kế tài sản và có con chung sau nhiều năm kết hôn. Khi các khách mời đề cập chuyện mỹ nhân gốc Việt để lại tài sản cho 3 con gái riêng, nữ diễn viên úp mở khả năng cô sẽ có con thứ tư. Chia sẻ của sao phim Thiên long bát bộ gây bất ngờ bởi cô hiện đã U.60 và việc sinh con tiềm ẩn nhiều rủi ro. Trước thắc mắc về vấn đề tuổi tác của vợ, Trương Luân Thạc cho biết họ cần có sự chuẩn bị và có thể nhờ sự can thiệp từ công nghệ y học. Anh cũng cho biết nếu mong ước không thành, họ có thể nhận con nuôi.
Chia sẻ từ cặp đôi này khiến không khí trường quay trải qua khoảnh khắc im lặng gượng gạo. MC sau đó đặt câu hỏi về việc Chung Lệ Đề đã có 3 con gái riêng, nhưng sao họ vẫn muốn nhận con nuôi. Trương Luân Thạc giải thích rằng trẻ em thực sự là "chất keo" gắn kết gia đình. "Giữa hai người luôn cần có một điều gì đó để cùng làm vì con cái. Có con rồi thì gia đình mới thực sự có cảm giác giống một mái ấm hơn", nam diễn viên này giải thích.
Sau khi nội dung kể trên được lên sóng đã lập tức làm "dậy sóng" mạng xã hội xứ Trung. Nhiều người xem đặt ra câu hỏi: "Vậy 3 cô con gái đó không phải gia đình sao?". Không ít khán giả chỉ trích phát ngôn của Trương Luân Thạc, cho rằng anh coi con riêng của vợ là "người ngoài" dù trước đó nhiều lần thể hiện mình là người cha tận tâm, yêu thương họ như ruột thịt. Cũng từ đó, dân tình "đào" lại video cũ, sao nam thân thiết với con gái riêng của Chung Lệ Đề, tự hào khoe đó là "con gái của tôi".
Khi được hỏi liệu có phiền lòng nếu Chung Lệ Đề để lại toàn bộ tài sản cho 3 cô con gái hay không, Trương Luân Thạc không do dự trả lời rằng mình không bận tâm. Nam diễn viên nói bản thân tự tin có khả năng tự lo cho cuộc sống riêng. Anh cũng chia sẻ giai đoạn khó khăn, áp lực, các con riêng của vợ ở bên an ủi, cổ vũ anh thậm chí tuyên bố: "Bố đừng lo, sau này con sẽ chăm lo cho bố". Chồng của "bom sex" gốc Việt cho biết anh xúc động trước lời nói của con, cảm thấy mọi cố gắng đều xứng đáng.
Dù vậy, không ít khán giả vẫn chỉ trích, bày tỏ thái độ khó chịu trước lý do Trương Luân Thạc muốn có con. Sao nam 44 tuổi cũng bị chỉ trích không quan tâm đến sức khỏe của vợ. Bên cạnh đó, cũng có ý kiến cho rằng việc cặp đôi mong con sau nhiều năm chung sống là điều chính đáng, nhất là khi 3 cô con gái đã và đang dần đến tuổi trưởng thành.
Chung Lệ Đề và Trương Luân Thạc kết hôn năm 2016. Thời điểm đó, chuyện tình cảm của họ vướng nhiều lời bàn tán vì mỹ nhân 7X hơn "nửa kia" 12 tuổi, đã trải qua 2 cuộc hôn nhân đổ vỡ và có 3 con gái riêng. Sau khi về chung nhà, con gái riêng của nữ diễn viên đổi sang họ của cha dượng, mối quan hệ cha con của họ được tiết lộ rất hòa hợp, thân thiết.
10 năm chung sống, sao phim Truyền thuyết người cá nhiều lần bày tỏ mong muốn có con với chồng trẻ. Cô từng trải qua nhiều phương pháp khác nhau, bao gồm cả thụ tinh nhân tạo nhưng đến nay chưa đạt được mong ước. Nữ diễn viên từng nhiều lần xuất hiện với thân hình biến dạng, cân nặng tăng vọt do dùng thuốc khiến nội tiết tố thay đổi. Các con của Chung Lệ Đề được cho là cũng không ủng hộ mẹ mang thai lần nữa vì lo cho sức khỏe của mẹ.
Sau bốn tháng phát hành, bản nhạc hiện có 13 triệu lượt xem trên YouTube. Theo YouNet media (công ty ứng dụng công nghệ để thu thập, đo lường và phân tích dữ liệu mạng xã hội), 50 năm về sau đang đứng top 2 xu hướng thịnh hành trên mạng xã hội ở mảng âm nhạc với 75 nghìn lượt thảo luận, thời gian đo lường từ ngày 17/3 đến 30/3.
Trên TikTok, Threads, nhạc phẩm có hàng nghìn lượt sử dụng gắn với nội dung về tình yêu, lễ cưới và những khoảnh khắc đời thường. Một số khán giả dùng lời bài hát "Nguyện cầu đến 50 năm về sau/ Được quấn quýt luôn bên cạnh nhau" để bày tỏ cảm xúc và lời hứa về một tình yêu bền vững đến cuối đời.
Nhiều ca sĩ như Tùng Dương, Quốc Thiên, Dương Edward, Anh Tú cover góp phần đưa bài hát gần đến công chúng. "Cái hay của bài này là ca từ sâu sắc, chứa trải nghiệm về tình yêu. Giai điệu cũng dễ nghe và cuốn hút, mang tinh thần tích cực", Tùng Dương nói.
Nhạc phẩm do Đặng Thanh Tuyền, 38 tuổi, chuyển ngữ từ ca khúc nhạc Hoa do ca sĩ Hải Lai A Mộc thể hiện. Cô vốn làm việc lĩnh vực truyền thông nhưng đam mê sáng tác nhạc. Cô theo học nhạc lý và đàn organ cơ bản ở Đại học Văn hóa Hà Nội. Thanh Tuyền từng sáng tác các ca khúc như Đám cưới đi em, Giới hạn, Hạnh phúc giả vờ, Chuyện nghề bác sĩ đăng tải trên kênh cá nhân.
Cô cho biết khi nghe bản gốc trên YouTube vào năm 2022, cô yêu thích vì phần lời ý nghĩa và muốn thể hiện trong đám cưới em gái. Vì không biết nói tiếng Trung, Thanh Tuyền nảy ý tưởng viết phiên bản chuyển ngữ tiếng Việt bằng cách dùng google dịch nghĩa cơ bản, mất khoảng 6 giờ hoàn thành.
Bản thu cô thể hiện đăng trên mạng xã hội lúc đầu có một số người yêu thích. Tuy nhiên nhạc phẩm chỉ gây chú ý và lan tỏa mạnh mẽ khi ca sĩ AI tên F47 hát, ra mắt vào cuối năm 2025. Bản nhạc do một nhiếp ảnh gia sống tại Mỹ tên Khôi Lê, 39 tuổi, đam mê công nghệ, thực hiện. Trước đó, Khôi Lê cũng làm nhiều bài hát AI đăng trên kênh YouTube của anh tên Chạm Music Box. Anh cho biết sau khi thấy bản do ca sĩ ảo hát gây chú ý, Thanh Tuyền xin phép anh cho đăng trên kênh của cô.
Nhiều người nhận xét ca khúc do AI thể hiện có sự cuốn hút. Khán giả nickname Tanvan278 nhận xét: "Bài chuyển từ pop sang rock ballad với sự giúp sức của AI nghe phiêu và sâu lắng, có phong vị riêng". Trong khi đó, khán giả Nguyễn Quang Hùng thích cách hát của ca sĩ thật - Tùng Dương - vì cảm nhận được nội lực và sự từng trải trong từng câu chữ. "Thật sự nghe hay và thấm mà không AI nào bắt chước được", anh nói.
Theo Thanh Tuyền, sự lan tỏa đến tự nhiên thông qua nội dung sáng tạo của người dùng trên nền tảng video ngắn. "Tôi bất ngờ vì hiệu ứng mạnh mẽ cũng như được mọi người yêu thích lời bài hát. Tôi cũng vui vì một số ca sĩ nổi tiếng liên hệ ngỏ ý cover", cô nói.
Việc dùng AI cover, sáng tác nở rộ trong làng nhạc Việt hai năm qua. Các video AI hát nhạc Trịnh trên YouTube Nhạc tình AI, nhạc trữ tình trên YouTube Tùng Chấn Sơn được khán giả quan tâm, trong đó bài Mưa chiều có 6,3 triệu lượt xem. Hay ca khúc Được phổ lời thơ mang tinh thần Phật giáo trên YouTube Ken Quách cũng hút khán giả với 3,3 triệu lượt xem. Nhiều kênh ẩn danh đăng các video của AI, có hàng trăm nghìn lượt xem. Một số đơn vị công khai ứng dụng AI trong làng nhạc.
Theo The New York Times, các bộ phim của nhiều đạo diễn gạo cội của điện ảnh nằm trong số 21 tác phẩm tranh giải Cành cọ vàng năm nay. Danh sách cho thấy xu hướng nghiêng mạnh về các nhà làm phim độc lập.
Châu Á hiện diện mạnh mẽ trong danh sách tranh giải năm nay, với bốn bộ phim của các đạo diễn Nhật Bản và Hàn Quốc cạnh tranh Cành cọ vàng dưới sự chủ trì của trưởng ban giám khảo Park Chan Wook. Đáng mong đợi nhất là Hope của Na Hong Jin - tác phẩm điện ảnh đầu tiên của ông kể từ The Wailing cách đây một thập kỷ, đồng thời là phim Hàn Quốc đầu tiên góp mặt ở hạng mục tranh giải sau bốn năm.
Bên cạnh Alicia Vikander và Michael Fassbender, bộ phim còn quy tụ dàn diễn viên quốc tế ấn tượng gồm Hwang Jung Min, Zo In Sung, Hoyeon và Taylor Russell. Tác phẩm cũng đánh dấu thành tích hiếm có khi mọi phim điện ảnh của Na Hong Jin đều từng được mời đến Cannes.
Nhà làm phim từng đoạt Cành cọ vàng - Quốc bảo điện ảnh Nhật Hirokazu Kore-eda - trở lại với Sheep in the Box, một bộ phim giả tưởng gần tương lai kể về cặp vợ chồng nhận nuôi một robot công nghệ cao như con trai của mình.
Trailer Sheep in the Box
Ryusuke Hamaguchi - đạo diễn của Drive My Car, phim từng đoạt Oscar Phim quốc tế năm 2022 - tham gia tranh giải với All of a Sudden, tác phẩm nói tiếng Pháp với sự tham gia của Virginie Efira trong vai giám đốc một viện dưỡng lão ở Paris, cuộc đời thay đổi khi bà gặp một nhà soạn kịch Nhật Bản mắc bệnh nan y do Tao Okamoto thủ vai.
Khép lại danh sách đại diện châu Á là Nagi Notes của Koji Fukada, lấy bối cảnh thị trấn yên bình Nagi, xoay quanh một nhà điêu khắc sống trong cái bóng của mối tình cũ, cuộc đời bị đảo lộn khi người chị dâu cũ vừa ly thân từ Tokyo xuất hiện. Đây cũng là lần đầu tiên Fukada góp mặt ở hạng mục tranh giải chính, sau khi trước đó từng trình chiếu phim tại Un Certain Regard.
Liên hoan phim Cannes từ lâu nổi tiếng là bệ phóng cho các bộ phim bước vào mùa giải thưởng. Năm ngoái, danh sách phim bao gồm The Secret Agent (Brazil) và Sentimental Value của Joachim Trier - cả hai đều giành đề cử Phim hay nhất tại Oscar năm nay.
Danh sách năm nay quy tụ nhiều đạo diễn uy tín, nhưng lại thiếu vắng các bom tấn Hollywood được kỳ vọng tạo sự bùng nổ như The Odyssey của Christopher Nolan hay Disclosure Day của Steven Spielberg. Điều này khiến các nhà phê bình bất ngờ và tiếc nuối.
Giám đốc liên hoan Thierry Frémaux cho biết trong một cuộc phỏng vấn rằng các phim này chưa kịp hoàn thành để ra mắt tại Cannes và sự vắng mặt của chúng không đồng nghĩa Hollywood đang né tránh sự kiện. "Khi các hãng phim Hollywood thấy việc xuất hiện tại Cannes có lợi, họ sẽ đến" - ông nói.
Chỉ có một bộ phim của đạo diễn Mỹ góp mặt trong hạng mục tranh giải: The Man I Love của Ira Sachs - một vở nhạc kịch lấy bối cảnh New York thập niên 1980 trong khủng hoảng AIDS, với sự tham gia của Rami Malek.
Dù vậy, nhiều đạo diễn Mỹ khác vẫn góp mặt ở các hạng mục ngoài tranh giải. Jane Schoenbrun sẽ ra mắt Teenage Sex and Death at Camp Miasma với sự tham gia của Gillian Anderson và Hannah Einbinder. John Travolta trình làng tác phẩm đạo diễn đầu tay Propeller One-Way Night Coach về một người đam mê máy bay.
Ngoài ra, Ron Howard mang đến Avedon - phim tài liệu về nhiếp ảnh gia Richard Avedon; Steven Soderbergh ra mắt John Lennon: The Last Interview; và Andy Garcia giới thiệu phim Diamond.
Paweł Pawlikowski - đạo diễn Ba Lan nổi tiếng với các tác phẩm nghệ thuật được giới phê bình đánh giá cao như Cold War và Ida sẽ ra mắt Fatherland, kể về nhà văn Đức đoạt Nobel Thomas Mann. Trong khi đó, Pedro Almodóvar mang đến Bitter Christmas, bộ phim được công chiếu tại quê nhà Tây Ban Nha.
Các phim tranh giải khác gồm Parallel Tales của đạo diễn Iran Asghar Farhadi, Moulin của đạo diễn Hungary László Nemes, Minotaur của Andrey Zvyagintsev (Nga) và Fjord của Cristian Mungiu (Romania).