Khi phiên bản châu Á của Eurovision Song Contest được lên kế hoạch tổ chức tại Bangkok (Thái Lan) trong năm nay, nhiều người xem đó là bước mở rộng tự nhiên của một format toàn cầu. Nhưng ở chiều ngược lại, công chúng cũng nhận ra trong vài năm qua, chính châu Á cũng đã bắt đầu xuất khẩu những “công thức giải trí” của riêng mình và được thế giới mua lại.
Trước, các format giải trí lớn của thế giới như: Next Top Model, The Voice, X-Factor, American Idol, Got Talent… đều có điểm chung là được sinh ra ở trời Tây và được “bản địa hóa” tại các thị trường châu Á.
Tuy nhiên, khoảng 5-7 năm trở lại đây, cục diện thay đổi. Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản và gần đây là cả Thái Lan, Việt Nam bắt đầu phát triển những chương trình mang tính nguyên bản cao hơn, không chỉ để phục vụ thị trường nội địa mà còn hướng đến khán giả khu vực.
Một trong những ví dụ rõ ràng nhất là Masked singer – chương trình bắt nguồn từ Hàn Quốc. Format này sau đó được bán bản quyền sang Mỹ với phiên bản The masked singer và nhanh chóng trở thành hit rating trên truyền hình Mỹ rồi lan rộng sang hàng chục quốc gia khác. Tại Việt Nam, phiên bản có tên Ca sĩ mặt nạ cũng rất đình đám.
Một ví dụ khác là Running man. Dù không phải là format bán bản quyền theo cách truyền thống nhưng chương trình này đã được Trung Quốc phát triển thành Keep running – một trong những show giải trí ăn khách nhất nhiều năm liền. Sau đó mô hình show thực tế thiên về tương tác và thể lực này tiếp tục được nhiều quốc gia học hỏi và biến tấu, trong đó có Việt Nam với tên gọi Chạy đi chờ chi.
Những show như Produce 101 hay các phiên bản Đạp gió (Sisters who make waves), Anh trai vượt ngàn chông gai (Call me by fire), Tân binh tài năng (Show it all)… không còn đơn thuần là chương trình giải trí. Chúng trở thành một “hệ sinh thái” hoàn chỉnh gồm: đào tạo, ra mắt nghệ sĩ, xây dựng fandom, tổ chức concert, bán nội dung số. Tất cả được tích hợp trong cùng một format.
Điều đáng chú ý là chính các format này lại đang được “xuất khẩu ngược” sang nhiều quốc gia khác. Tức là giờ đây châu Á không chỉ mua bản quyền mà còn bán lại ý tưởng.
Một xu hướng nổi bật khác là sự xuất hiện ngày càng nhiều của các chương trình thực tế mang tính xuyên quốc gia, nơi nghệ sĩ từ nhiều nền văn hóa cùng tham gia trong một format chung.
Điều này không chỉ tạo ra sự đa dạng về màu sắc giải trí mà còn là chiến lược “xuất khẩu văn hóa mềm” (soft power) một cách tinh vi. Đảo thiên đường (CATS, sản xuất năm 2024) hay Tân binh thăng cấp (Yeah1, sản xuất năm 2025)… là những ví dụ điển hình cho format này.
Khi các nghệ sĩ Thái Lan, Trung Quốc hay Việt Nam cùng xuất hiện trong một chương trình, họ không chỉ đại diện cho cá nhân mà còn mang theo bản sắc văn hóa của quốc gia mình.
Khán giả vì thế không còn tiếp cận văn hóa qua những sản phẩm “đóng gói sẵn” mà thông qua sự tương tác trực tiếp giữa các nghệ sĩ. Đây là điểm khác biệt rất lớn so với làn sóng Hallyu (Hàn Quốc) trước đây, vốn chủ yếu là xuất khẩu sản phẩm hoàn chỉnh. Giờ đây châu Á đang xuất khẩu cả quá trình tạo ra sản phẩm.
Việc xây dựng một phiên bản tương tự Eurovision Song Contest tại châu Á không phải là ý tưởng mới. Nhưng nếu thành hiện thực, nó phản ánh một xu hướng lớn hơn. Đó là châu Á đã đủ tự tin để tham gia vào “sân chơi format toàn cầu”, không chỉ với tư cách người mua mà là đối tác đồng sáng tạo.
Eurovision, ra đời từ năm 1956, vượt qua tầm là một cuộc thi âm nhạc, nó là biểu tượng của sự kết nối văn hóa châu Âu. Nếu châu Á có một sân chơi tương tự, đó sẽ là bước khẳng định rằng khu vực này đã đủ năng lực để tạo ra một “trục văn hóa” riêng, thay vì xoay quanh các trung tâm cũ như Mỹ hay châu Âu.
Tuy nhiên, thách thức cũng không nhỏ bởi châu Á là một khu vực đa dạng về ngôn ngữ, chính trị, tôn giáo và thị hiếu. Việc tìm ra một format có thể dung hòa tất cả những yếu tố này đòi hỏi không chỉ nguồn lực tài chính mà còn cả sự tinh tế trong cách tiếp cận văn hóa. Dẫu vậy, việc dự án này được xúc tiến cho thấy rằng châu Á đã sẵn sàng nghĩ và chơi lớn hơn! Sự chuyển dịch này không ngẫu nhiên mà có. Đó là kết quả của nhiều yếu tố cộng hưởng.
Trước hết là quy mô khán giả. Với hàng tỉ người dùng Internet và mạng xã hội, châu Á hiện là thị trường tiêu thụ nội dung lớn nhất thế giới.
Điều này tạo điều kiện để các nhà sản xuất thử nghiệm, tối ưu và phát triển format ngay trong khu vực, trước khi nghĩ đến việc xuất khẩu.
Thứ hai là sự phát triển của nền tảng số. Các nền tảng video, mạng xã hội và streaming giúp nội dung dễ dàng vượt qua biên giới. Một show thực tế tại Trung Quốc hay Hàn Quốc hoàn toàn có thể trở thành hiện tượng tại Việt Nam, Thái Lan hay thậm chí là Mỹ, chỉ sau vài ngày.
Cuối cùng là sự thay đổi trong tư duy sáng tạo. Thế hệ nhà sản xuất trẻ tại châu Á không còn mặc định rằng “chuẩn mực” phải đến từ phương Tây. Họ sẵn sàng thử nghiệm, pha trộn và tạo ra những format mang bản sắc riêng – đôi khi rất khác biệt nhưng lại có sức hút toàn cầu.
Sẽ còn quá sớm để nói rằng châu Á đã thay thế phương Tây trong việc dẫn dắt văn hóa đại chúng toàn cầu. Nhưng rõ ràng, cán cân đang dần dịch chuyển. Dẫu còn nhiều thách thức, châu Á dần chứng minh mình đang tiến gần hơn tới vị thế của một “công xưởng sản xuất văn hóa đại chúng”, thậm chí là “người định hình xu hướng” mới của thế giới.
Theo China News, trong cáo phó công bố ngày 7/4, người thân cho biết bà Trần qua đời tại Bắc Kinh vì bệnh tật.
Trần Lệ Hoa được truyền thông gọi là "nữ doanh nhân huyền thoại". Theo thống kê hãng nghiên cứu Hurun công bố năm nay, bà Trần Lệ Hoa sở hữu tài sản 47 tỷ nhân dân tệ (hơn 6,8 tỷ USD), xếp thứ 12 danh sách Nữ tỷ phú tự thân giàu nhất thế giới. Lĩnh vực hoạt động chính của bà là bất động sản và Bảo tàng gỗ Tử đàn.
Trang Sina nhận định trong số các tỷ phú, bà Trần luôn là nhân vật không thể không nhắc đến. Năm 2016, bà là người phụ nữ giàu nhất Trung Quốc. Thành công của bà Trần đến từ việc xây dựng Changan Club, tọa lạc gần quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh, đi vào hoạt động từ năm 1996. Đây địa điểm đầu tiên tại Trung Quốc đại lục cung cấp các dịch vụ cao cấp cho doanh nghiệp. Bên trong Changan Club nguy nga và xa xỉ, chỉ hội viên của câu lạc bộ mới được tham quan. Chi phí để thành hội viên là khoảng 170 nghìn nhân dân tệ (hơn 600 triệu đồng). Tuy nhiên, điều kiện thành hội viên ngặt nghèo, không phải "cứ có tiền là có thể gia nhập câu lạc bộ". Nhiều tỷ phú đăng ký hội viên tại đây.
Bà Trần Lệ Hoa còn gây dựng tài sản từ việc xây dựng, khai thác bất động sản trên đường Kim Bảo ở Bắc Kinh. Khu mua sắm mà công ty của bà xây dựng hiện quy tụ loạt thương hiệu xa xỉ quốc tế.
Bà Trần còn thường xuyên được nhắc đến qua cuộc hôn nhân với tài tử Trì Trọng Thụy - đóng Đường Tăng trong phim Tây du ký 1982. Hai người kết hôn năm 1990, bấy giờ, chuyện tình của người phụ nữ giàu bậc nhất Trung Quốc và diễn viên kém bà 11 tuổi nhận quan tâm lớn trong dư luận.
Doanh nhân từng tiết lộ bà chủ động theo đuổi Trì Trọng Thụy. Bà nói: "Ông Trì điển trai, nhiều phụ nữ xếp hàng theo đuổi". Trên Dongfang TV, tài tử cho biết không khép nép, bất an trước sự mạnh mẽ của vợ, ông thích hình tượng "nữ cường nhân" của bà Trần.
Một lần khác, nghệ sĩ nói: "Tôi thích phụ nữ mạnh mẽ. Dù nhiều khi nóng tính, vợ tôi là người lương thiện, thẳng thắn". Hai người bù đắp cho nhau về tính cách trong cuộc sống thường ngày.
Những năm cuối đời, bà Trần Lệ Hoa tập trung phát triển Bảo tàng gỗ Tử đàn và thương hiệu mỹ phẩm riêng, cùng hỗ trợ của Trì Trọng Thụy. Cả hai thi thoảng quay video về sản xuất mỹ phẩm, điêu khắc gỗ. Trì Trọng Thụy chụp hình quảng cáo, livestream giới thiệu các sản phẩm dưỡng da.
Chủ đề bà Trần Lệ Hoa trao quyền thừa kế như thế nào nhận quan tâm của nhiều người, mạng xã hội lan truyền tin đồn bà để chồng hưởng khối tài sản 18 tỷ nhân dân tệ (2,5 tỷ USD). Dù vậy, người liên quan chưa từng công bố vấn đề thừa kế, cũng không phản hồi tin đồn.
Doanh nhân có ba con riêng với chồng cũ, hiện con trai cả - Triệu Dũng - nắm 71 công ty thuộc tập đoàn, bao gồm Changan Club. Con gái lớn Triệu Lợi nắm 14 công ty. Còn Trì Trọng Thụy làm lãnh đạo tại hai công ty liên quan gỗ tử đàn.
Theo nhà viết tiểu sử hoàng gia Robert Hardman, tranh cãi giữa Meghan Markle và Hoàng tử Harry với Nữ hoàng Elizabeth II về chiếc vương miện cưới không chỉ dừng lại ở những gì công chúng từng biết.
Trong cuốn sách sắp ra mắt mang tên Elizabeth II: In Private. In Public. The Inside Story dự kiến phát hành ngày 16.5, Robert Hardman đã làm sáng tỏ thêm những diễn biến phía sau xung đột này, trước khi cặp đôi tổ chức hôn lễ tại Lâu đài Windsor vào tháng 5.2018.
Theo thông lệ hoàng gia, Nữ hoàng Elizabeth II đã mời Meghan Markle đến Cung điện Buckingham để lựa chọn một chiếc vương miện từ bộ sưu tập cá nhân của bà cho ngày trọng đại. Tuy nhiên, buổi gặp gỡ riêng tư giữa hai người đã không diễn ra như dự kiến, khi Hoàng tử Harry được cho là đã xuất hiện cùng vị hôn thê.
Robert Hardman cho biết, trong cuốn hồi ký Spare phát hành năm 2023, Hoàng tử Harry từng khẳng định anh được mời tham gia buổi chọn vương miện. Tuy nhiên, các nguồn tin nội bộ lại đưa ra thông tin trái ngược.
Trong hồi ký, Harry kể rằng Meghan Markle đã lựa chọn chiếc vương miện Queen Mary's Diamond Bandeau. Nhưng khi họ liên hệ với Angela Kelly - người phụ trách trang phục của Nữ hoàng để Meghan Markle thử vương miện trước đám cưới thì bà không đưa ra phản hồi ngay lập tức.
Khi cuối cùng liên lạc được, Angela Kelly cho biết chiếc vương miện không thể rời khỏi cung điện nếu không có lệnh chính thức và sự hộ tống của cảnh sát. Theo lời Harry, điều này khiến anh cảm thấy yêu cầu bị làm quá mức cần thiết và cho rằng có những trở ngại cố tình được dựng lên.
Công tước xứ Sussex thậm chí đã cân nhắc việc gọi điện cho bà mình, nhưng lại băn khoăn không biết Nữ hoàng sẽ đứng về phía ai.
Theo Robert Hardman, các nguồn tin cho biết Nữ hoàng Elizabeth II sau đó đã nắm được tình hình và quyết định ủng hộ Angela Kelly. Bà được cho là không hài lòng khi Hoàng tử Harry liên tục gọi điện đến Cung điện Buckingham, yêu cầu được cung cấp vương miện ngay lập tức. "Đó không phải là món đồ chơi", lời nói của Nữ hoàng được trích dẫn trong cuốn sách.
Những người trong cuộc cũng tiết lộ thêm về cách hành xử của Hoàng tử Harry trong quá trình này. Một nguồn tin cho biết anh đã liên tục gây áp lực lên nhiều người để sớm có được chiếc vương miện cho Meghan Markle.
Khi Angela Kelly gọi đến Cung điện Kensington, bà được kết nối trực tiếp với Hoàng tử Harry và anh được cho là đã yêu cầu ngắn gọn: "Hãy mang nó đến đây ngay". Cuộc trò chuyện kết thúc ngay sau đó.
Trong Spare, Harry còn cho biết Angela Kelly đã yêu cầu anh ký giấy cam kết liên quan đến việc sử dụng vương miện. Sau khi hoàn tất, anh bày tỏ rằng mọi việc sẽ dễ dàng hơn nếu chiếc vương miện được cung cấp sớm hơn, điều này đã dẫn đến một cuộc tranh cãi giữa hai bên.
Một nhân viên hoàng gia tiết lộ rằng trong lúc căng thẳng, Harry đã nói với Angela Kelly rằng anh không hài lòng khi bà phàn nàn với Nữ hoàng. Tuy nhiên, Angela Kelly được cho là đã phản ứng thẳng thắn, nhắc nhở Hoàng tử rằng bà chỉ đang thực hiện đúng nhiệm vụ và không đáng bị gây áp lực.
Một đồng nghiệp cũ của Angela Kelly nhận định rằng bà chỉ cố gắng bảo vệ các quy định và đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng chuẩn mực.
Trong hôn lễ hoàng gia, Meghan Markle cuối cùng đã được đội chiếc vương miện Queen Mary's Diamond Bandeau. Tâm điểm của thiết kế này là một chiếc trâm cài gồm 10 viên kim cương, từng được trao tặng cho Vương hậu Mary xứ Teck vào năm 1893.
Đám cưới của Meghan Markle và Hoàng tử Harry được tổ chức tại Nhà nguyện St. George với sự tham dự của khoảng 600 khách mời. Nữ hoàng Elizabeth II qua đời hơn 4 năm sau đó, hưởng thọ 96 tuổi.
Theo các nguồn tin từ truyền thông quốc tế, Madonna đã ghi hình tại Venice cho phần mới của series The Studio (series phim hài của Apple TV+ do Seth Rogen thực hiện, xoay quanh những hỗn loạn hậu trường tại một hãng phim ở Hollywood).
Đây là lần xuất hiện trên màn ảnh đáng chú ý đầu tiên của cô kể từ vai cameo trong Will & Grace năm 2003, cũng như vai chính cuối cùng trong bộ phim Swept away (2002) - tác phẩm từng bị đánh giá là thất bại nặng nề.
Câu chuyện phía sau lần trở lại này gắn liền với dự án phim tiểu sử về Madonna từng gây chú ý tại Universal Pictures.
Năm 2021, hãng phim này giành quyền sản xuất bộ phim về cuộc đời Madonna, với chính cô tham gia viết kịch bản và đạo diễn.
Dự án quy tụ nhiều tên tuổi lớn, trong đó Julia Garner được chọn vào vai Madonna sau quá trình tuyển chọn khắt khe, còn Florence Pugh cũng từng tham gia thử vai.
Kịch bản dự kiến tái hiện hành trình từ tuổi trẻ tại Michigan đến thời kỳ bùng nổ ở New York thập niên 1980, kết thúc ở album Ray of light - cột mốc tái định hình sự nghiệp của Madonna.
Tuy nhiên, sau nhiều lần chỉnh sửa kịch bản, dự án chính thức bị "đóng băng" vào năm 2023 khi Madonna tập trung cho tour diễn vòng quanh thế giới.
Hiện tại, một phiên bản khác dưới dạng series tiểu sử đang được phát triển bởi Netflix, do đạo diễn Shawn Levy thực hiện.
Trong The Studio, Madonna không chỉ đơn thuần đóng vai khách mời mà tham gia một tuyến truyện kéo dài hai tập, khai thác chính thất bại của dự án phim tiểu sử như một ví dụ điển hình cho những khó khăn của ngành điện ảnh hiện đại.
Series do Seth Rogen sáng tạo, vốn nổi tiếng với cách kể chuyện châm biếm hậu trường Hollywood. Ở mùa đầu, nhiều tên tuổi lớn như: Martin Scorsese hay Charlize Theron đã xuất hiện trong vai chính mình.
Theo Variety, phiên bản hư cấu của phim tiểu sử Madonna trong The Studio sẽ được gửi đến Liên hoan phim Venice, nơi Madonna và Julia Garner cùng xuất hiện để quảng bá như một cách "viết lại lịch sử" cho dự án chưa từng thành hiện thực.
Một trong những hình ảnh gây chú ý là cảnh Madonna và Julia Garner tái hiện MV Like a Virgin trên kênh đào Venice - chi tiết mang tính biểu tượng, gợi nhắc thời kỳ đỉnh cao của nữ ca sĩ.
Giới quan sát cho rằng việc Madonna đồng ý tham gia The Studio không chỉ là sự trở lại diễn xuất mà còn là bước đi chiến lược để kiểm soát lại câu chuyện về chính mình trong mắt công chúng, sau khi dự án điện ảnh cá nhân gặp trắc trở.
Dù dự án phim tiểu sử vẫn chưa có phiên bản chính thức, việc Madonna xuất hiện trong The Studio được xem như một "cái kết mang màu sắc Hollywood", nơi những thất bại được kể lại bằng chính ngôn ngữ điện ảnh.
Sau hơn hai thập kỷ, sự trở lại này không chỉ đánh dấu một vai diễn mới mà còn cho thấy "nữ hoàng nhạc pop" một thời vẫn biết cách làm mới mình, ngay cả khi câu chuyện cũ chưa kịp hoàn thành.